Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1344382
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4382 lượt.
hẳng lẽ, là cô cùng Nghiêm Trạm Thanh?
Mạch Sanh Tiêu lắc đầu, không có khả năng, dù sao, căn bản là bọn họ chẳng có gì với nhau hết.
Tô Ngải Nhã nhàn nhã tựa lưng vào ghế ngồi, cô ả nhìn theo bóng dáng Mạch Sanh Tiêu đi khỏi, chậm rãi nhếch khóe miệng, mặc kệ Sanh Tiêu lựa chọn thế nào, bọn họ đều sẽ thắng.
Trở về Hoàng Duệ Ấn Tượng, đã tối muộn.
Mạch Sanh Tiêu mắc áo lông lên giá, phòng khách đang mở hệ thống sưởi hơi, khắp nơi là mùi đồ ăn thơm phức. Mới gần một ngày, ở đây cứ như thêm hương vị mới mẻ.
” Mạch tiểu thư về rồi à.”
” Dì Hà.” Sanh Tiêu đi đến trước sô pha, ánh mắt cô kinh ngạc dừng lại trên màn hình TV, trong nội tâm còn đang cân nhắc những lời Tô Ngải Nhã vừa nói, nhưng càng nghĩ càng thấy cô chẳng có nhược điểm gì để cô ta nắm được.
” Duật thiếu đã về……”
Nói chưa dứt lời thì Duật Tôn đã ngồi xuống bên cạnh cô, y tùy tiện gác một chân lên bàn, cánh tay duỗi ra, ôm cô vào lòng,” Đến lúc nào thế?”
“Vừa xong.” Cơ thể Sanh Tiêu vô thức căng thẳng, nhưng……nếu những lời Tô Ngải Nhã nói là thật, cô phải làm thế nào bây giờ?
Nhớ tới sự tàn nhẫn của Duật Tôn, dường như cô không thể ngăn được sự lo sợ, Tô Ngải Nhã nói rất đúng, không phải là cô rất muốn thoát khỏi y sao?
Hy sinh y, hẳn là so với hy sinh chính mình vẫn hơn. Sanh Tiêu nghĩ như vậy, trong miệng cũng đã cất tiếng hỏi,” Anh này, ngày mai anh có bận gì không?”
Không muốn y tổn thương.
Duật Tôn lắc đầu,” Không có việc gì, sao thế?”
“Tôi… tôi muốn đi mua mấy thứ, anh đi cùng tôi được không?” Rốt cuộc thì cô vẫn không giỏi nói dối, đừng nói là phải dối trá trước mặt một người đàn ông như Duật Tôn, đối diện với y, cô luôn cảm thấy ánh mắt y quá ư sắc bén, dường như chỉ cần liếc qua đã nhìn thấu cô rồi.
” Cũng được.” Duật Tôn đồng ý, ánh mắt y cụp xuống, “Vậy em còn nữa không?”
Mạch Sanh Tiêu bị y nhìn chằm chằm, cả người cứng ngắc, hai chân vô thức khép chặt lại, “Còn, vẫn còn một ít.”
Nghĩ vậy, lòng Sanh Tiêu thanh thản hẳn.
Hôm sau, cả ngày Mạch Sanh Tiêu đều chìm trong bất an lo lắng, may mà đến tối vẫn không có chuyện gì xảy ra.
Thêm vài ngày nữa trôi qua, cô dần quên mất chuyện đó, thầm cảm thấy may mắn vì không làm theo những gì Tô Nhải Nhã nói.
Chỉ còn hai, ba ngày nữa là tới năm mới, Sanh Tiêu nhận được điện thoại của Tương Tư, ý chị cô là không muốn ăn tết trong bệnh viện, muốn được ở bên cạnh cô.
Mấy ngày nay, cô và Duật Tôn khá hòa thuận, Sanh Tiêu cứ do dự mãi, cuối cùng vẫn gõ cửa phòng làm việc của Duật Tôn. Y thấy cô vào phòng thì khép lap top lại, hỏi “Có việc gì à?”
“Tôi muốn thương lượng với anh một chuyện.”
“Nói đi.” Lời y nói ngắn gọn, nhưng dứt khoát.
“Gần đến tết rồi, tôi muốn tới bệnh viện với chị tôi.” Thật ra cô muốn nói là, có thể đưa Tương Tư tới đây không, nhưng lời đến đầu môi lại thay đổi.
” Không được.”
Sanh Tiêu đứng khá gần cửa ra vào, trong phòng làm việc của y chỉ bật duy nhất một chiếc đèn tường, ánh sáng vàng nhạt vừa vặn bao lấy hai bờ vai mảnh mai của cô, xung quanh đều u ám, “Tôi chỉ có một người thân duy nhất là chị ấy, tôi nhất định phải ăn tết cùng chị.”
Duật Tôn kéo căng bờ môi mỏng, cô nghĩ y lại giận rồi, nhưng cặp mắt y chợt có thứ ánh sáng lạ xẹt qua, như là nhớ tới chuyện gì đó, hơi mềm lòng lại, “Em có thể đưa cô ta về đây, Hoàng Duệ Ấn Tượng không thiếu chỗ ở.”
“Thật không?”
Thì ra, cô ấy dễ dàng hài lòng như thế.
Đuôi lông mày Duật Tôn nhuộm nét cười, không quên gật đầu. Sanh Tiêu cũng cười theo, thật ra, chỉ cần ở bên y, hai người họ cũng không khó sống chung với nhau lắm, cô khờ dại nghĩ, chắc là như vậy.
30 tết đến rất mau, Sanh Tiêu tới bệnh viện từ sớm, Mạch Tương Tư ngồi trên xe lăn, mặc bộ quần áo lần trước Sanh Tiêu mua, Tương Tư đã chuẩn bị xong hết từ lâu.
” Sanh Tiêu……” Tương Tư thấy em gái đến một mình thì hỏi: “Bạn trai em có tới không?”
Với cách gọi kiểu này, Sanh Tiêu chỉ thấy xấu hổ, “anh ấy bận ạ.”. Sự thật là Duật Tôn rất ghét bệnh viện, cô cũng không muốn tự rước lấy phiền toái.
” À ừ.” Hai tay Tương Tư đang giơ lên chợt buông thõng xuống, có vẻ thất vọng.
“Chị, em đưa chị đi mua đồ nhé.” Sanh Tiêu giúp chị gái ra khỏi bệnh viện, đón một chiếc taxi vào trung tâm thành phố, lúc về tới Hoàng Duệ Ấn Tượng đã gần đến bữa cơm trưa.
Dì Hà rất nhiệt tình, vội đỡ giúp những túi đồ hai chị em đang cầm, hiển nhiên là nửa ngày nay Duật Tôn đều ở nhà, bộ đồ ở nhà màu xanh đen vẫn chưa thay, thấy hai người về thì có vẻ lạnh nhạt, ngồi yên trên ghế salon không hề nhúc nhích.
Lần đầu tiên Mạch Tương Tư tới đây liền bị thái độ đó của y làm cho phát ngại, « Sanh Tiêu, em ở đây hả ? »
” Không,” Mạch Sanh Tiêu vội vàng phủ nhận,” Chị, bình thường thì em ở trường cơ, nhưng đến tết ký túc xá đóng cửa, nên là……”
« Ngôi nhà này đẹp quá, thật là tốt… » Tương Tư không thèm nghe cô nói, ngắt luôn lời Sanh Tiêu, « Ngày nào chị ở trong bệnh viện cũng hâm mộ em…. »
Tương Tư càng nói, Sanh Tiêu lại càng khó chịu