Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1344385
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4385 lượt.
nh động ấy càng chọc y giận thêm. Duật Tôn giật mạnh tay cô ra, « Cô cũng to gan gớm ? Dám lừa dối tôi, chiều chuộng cô một chút mà cô đã dám lừa tôi. Cô có mấy cái lá gan mà dám lừa tôi?”
Tay phải y thôi đẩy, làm cô ngã từ sô pha xuống mặt đất.
Cô ngã đau đớn vô cùng, hai tay vừa chống xuống mặt đất để đứng lên liền bị Duật Tôn nắm chặt lấy, kéo cô thẳng đến chỗ cây dương cầm.
Cô lảo đảo theo bước chân của y, vài lần đã suýt ngã, y hất cô vào cây đàn, dùng lực mạnh đến nỗi cả phần eo cô đâm vào bên cạnh đàn, đau như muốn gẫy lưng. “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Cô không dám to tiếng hỏi y, bởi vì Mạch Tương Tư còn đang ở trong phòng ngủ bên cạnh.
“Bốp”.
Cô không nhìn rõ được, nhưng lờ mờ trông thấy thứ gì đó va chạm vào mặt mình, cô đau rát như bị người ta cho một bạt tai, đau đến tê dại, góc nhọn của vật sượt qua má cô, sờ thử, ấm và nóng, máu trên má cô chảy.
Một đống ảnh chụp rơi đầy trên đất, xuống dưới chân cô.
Duật Tôn đi đến bên tủ rượu, y rót một ly cho mình.
Sanh Tiêu xoay người, nhặt đống ảnh chụp lên, tiếng đổ ầm ầm vang lên trong đầu cô.
Lần lượt từng cái một, có hình Nghiêm Trạm Thanh giúp cô xoa chân, còn có Nghiêm Trạm Thanh ôm cô, tư thế mờ ám trên ban công của khách sạn, nhìn qua thấy có vẻ như bọn họ đang ôm hôn, có cả ảnh Nghiêm Trạm Thanh bế cô lên giường.
Cuối cùng cô đã sáng tỏ, Tô Ngải Nhã ám chỉ điều gì.
Trước đó ả ta không ra tay, nguyên lai lời cô ả nói là để đợi ngày hôm nay, đêm ba mươi – đánh cô một đòn chí mạng.
Mạch Sanh Tiêu nghĩ thầm, cô xong thật rồi, hôm nay không thể tránh khỏi cái chết trong tay Duật tôn. Cô rất muốn bỏ chạy nhưng lại bị y ôm chặt eo lại, cô kéo về. “Sợ cái gì? Lúc cô nói dối sao không thấy chột dạ như bây giờ ?”
“ Anh hãy nghe tôi giải thích….” Mạch Sanh Tiêu thật sự lo lắng, giọng nói run run như muốn liều mạng phân bua.
“ Tôi nghe đây, cô nói đi”. Duật Tôn không nóng vội, mà rất chậm rãi, bày ra một cái vẻ khoan thai, tao nhã, nhưng chỉ có cô mới biết rằng ẩn sau lớp mặt nạ ấy là thứ gì. “ Là Tô Ngải Nhã, trước đây cô ta tới tìm tôi, bắt tôi hẹn anh ở bến cảng, mục đích là muốn đối phó với anh, thật đó…Cô ta nói nếu tôi không làm theo cô ta sẽ giao cho anh vài thứ, nhưng mà tôi không có, không có ý định hại anh…cho nên, cho nên…”
“ Cho nên cái gì?” Duật Tôn túm lấy ảnh chụp trong tay cô, ném thẳng vào mặt cô. “Cô chỉ cần nói cho tôi biết, ảnh này là thật hay giả?”
Nước mắt dâng đầy khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt hoa đào hẹp dài của y nhíu lại nhìn cô, khóe miệng hung ác cong lên “ Nói!”.
Mạch Sanh Tiêu không nói nên lời, chỉ âm thầm cắn răng, không dám mở miệng.
“ Thảo nào từ lúc lên giường với tôi đến giờ cô chưa từng cam tâm tình nguyện một lần nào, tôi thật sự hiếu kỳ muốn biết dáng vẻ của cô lúc ở trên giường Nghiêm Trạm Thanh sẽ như thế nào?” Y xèo bàn tay xoa lên xương quai xanh của cô, lướt xuống cần cổ trắng nõn thon dài. “Thứ tôi đã chơi rồi mà cậu ta cũng không ngại bẩn, mà cô cũng thật đê tiện. Thế nào, cùng lúc phục vụ hai người đàn ông, có phải rất sung sướng không ?”
Cả khuôn mặt cô đỏ ửng lên vì nhục nhã, cô chỉ muốn hắn hết hy vọng, từ nay về sau cô sẽ ngoan ngoãn ở bên người Duật Tôn, sẽ không chọc giận y, thời gian này cô và y đang rất êm đẹp. Chẳng lẽ ông trời đùa cợt cô hết lần bày đến lần khác, để cô mà món đồ chơi của kẻ này kẻ kia? “Tôi không bẩn thỉu, không đê tiện, những bức ảnh này chẳng nói lên điều gì cả.”
“ Ai biết các người đã làm những gì?” Bàn tay y dần dần cuộn lại thành nắm đấm. “Cô đừng có nói với tôi là cô yêu hắn rồi đấy nhé.”
Sanh Tiêu trợn mắt, chợt nhớ tới mấy lần gần đây gặp Nghiêm Trạm Thanh, hắn rất dịu dàng với cô, có lẽ nào…
Nếu như, ngay từ đầu hắn tin tưởng cô, đối xử với cô thật lòng, thì liệu rằng, bọn họ có đi tới bước này không?
Y nhìn thấu sự mơ màng trong đôi mắt cô, cơn giận càng tăng lên đến cực điểm, chiếc ly thủy tinh chân dài trong tay y bị ném vỡ tan, y mặc kệ những mảnh vỡ thủy tinh sắc nhọn, giơ tay xé toạc quần áo cô, cô chỉ còn mặc một chiếc áo ngực nhỏ xinh màu hồng nhạt cũng bị y kéo xuống y như một cơn bão tuyết bổ nhào xuống.
Thương tổn cả thể xác tinh thần
Sanh Tiêu sợ hãi, cô hét lên.
” Đồ điên, thả tôi ra, đừng……”
Y bóp cổ cô, ép cô vào một góc, chợt y lỏng tay,” Em biết tôi sẽ phát điên mà còn dám làm như thế? Mạch Sanh Tiêu, hôm nay tôi không cho em nếm mùi đau khổ, chắc là em sẽ không thể nhớ lâu được.”
Lưng cô cong lên bị dồn vào góc, Sanh Tiêu dần dần cảm thấy lực bất tòng tâm, hai cái cánh tay rủ xuống bên người, nếu y không buông tay, hai tay cô hẳn là sẽ bị thương.” Tôi xin anh……”
Sanh Tiêu gào lên đằng sau y,” Duật Tôn, anh không phải là người!”
Duật Tôn nghiêng người đứng dậy, cửa chính mở ra, dì Hà ăn xong cơm tất niên ở nhà xong vừa đến, nhìn thấy cảnh này, sợ tới mức há hốc miệng.
” Dì Hà, đưa cô ta vào phòng đi.”
Dì Hà nhíu chặt lông mày,” Vâng.” Nhập gia tuỳ tục, dì Hà rất hiểu chuyện, bà không dám li