Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1344386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4386 lượt.
trong lòng, trái tim cô như bị xé thành vạn mảnh, nhưng chỉ có thể tự nhủ với bản thân rằng, phải cười, và phải giả cười như không có chuyện gì xảy ra. « Chị à, chị cứ ngồi đây nhé, để em đi sắp xếp mấy món đồ mình mới mua. »
Duật Tôn cầm điều khiển từ xa chuyển hết kênh này đến kênh khác, chán quá thì bỏ đấy định lên lầu.
Tương Tư đang ở chân cầu thang ngắm nghía mấy bức tranh của các danh họa nổi tiếng thế giới, cả cầu thang hình vành khuyên màu sáng trắng đều được lát bằng thứ đá cẩm thạch xa xỉ. Cô ta nghĩ thầm, Sanh Tiêu thật là hạnh phúc, dù có bị bao nuôi nhưng cũng là gửi gắm cho một đại gia chính hiệu.
Duật Tôn trông thấy cô ta, không chào không hỏi, hai tay đút vào túi quần, đi lướt qua cô ta.
Chân trái vừa định bước lên bậc thang thì cổ tay đã bị giữ lại, y dừng bước, quay đầu lại nhìn Mạch Tương Tư.
« Tôi… tôi muốn lên lầu, » Hai tròng mắt cô ta to tròn ươn ướt, rồi nhìn xuống chân mình, « Tôi không đi được, anh ẵm tôi lên được không ? »
Mạch Tương Tư chỉ cảm giác được cổ tay bị vặn đến tê dại, Duật Tôn bỏ mặc cô ta « Dưới lầu có nhiều phòng lắm, chân què còn muốn lên lầu làm gì ? Nếu muốn, bao giờ đứng được thì tự mà lên. »
Sanh Tiêu vội vàng chạy xuống lầu, thì bắt gặp cảnh tượng hai người trước cầu thang, hai mắt Mạch Tương Tư rưng rưng, nước mắt như muốn trào ra, « chị, chị làm sao thế ? » ” Không, không sao đâu.”
Duật Tôn sải bước lên cầu thang, bỏ lại một câu cho Sanh Tiêu, « Để cô ta ở dưới lầu, đừng có làm phiền tôi. » Nói xong thì ngạo mạn đi luôn.
Khuôn miệng xinh xẻo của Mạch Sanh Tiêu khẽ nhếch, đành an ủi Tương Tư, « Chị, đừng tức giận… »
Có Duật Tôn, hai chị em đều cảm thấy không thoải mái, may mà đến chiều y có việc bận, ăn cơm trưa xong thì lên ô tô đi khỏi Hoàng Duệ Ấn Tượng.
Sanh Tiêu đẩy Tương Tư đi thăm nhà, dì Hà thì lại bận rộn chuẩn bị bữa tối, hình ảnh ấm áp mà an tường đó khiến cho chẳng ai có thể ngờ, đêm nay nơi này sẽ nghênh đón một trận phong ba bão táp.
Lúc Duật Tôn trở về, trời đã tối mịt, trên bàn ăn bày ba đôi đũa, dì Hà bận chuẩn bị thu xếp đồ đạc để về nhà ăn tết.
Ánh mắt y đảo qua bàn ăn, khóe môi vẽ lên một nụ cười khó hiểu và nguy hiểm, y kéo ghế ra, ngồi xuống, khoanh hai tay lại, con ngươi nóng nảy giận dữ nhìn thẳng vào Mạch Sanh Tiêu.
Khi quay đầu lại, cô liền phát hiện ra ngay sự tàn ác nham hiểm giấu ở nơi sâu thẳm nhất trong mắt y, từ đáy lòng cô dội lại bất an.
Tàn nhẫn giày vò
“ Anh về rồi à.”
Y gật đầu, nhưng không mở miệng đáp lại cô.
Sanh Tiêu dọn đầy một bàn thức ăn tới trước mặt y, Duật Tôn cầm lấy đôi đũa, tùy tiện gẩy gẩy vài cái.
Một bữa cơm mà không nuốt nổi cơm, không khí bị đè nén bách bách đến cùng cực, hai chị em thì không dám nói to, thời gian trôi qua chậm chạp, cách đó không xa tiếng pháo mừng năm mới bung tỏa sáng lóe cả góc trời ngoài khung cửa sổ, pháo hoa như múa trên bầu trời mừng năm mới.
Sanh Tiêu biết không thể lay chuyển được chị mình, bất đắc dĩ phải đẩy xe lăn lại cạnh giường, đặt một bình nước trên đầu giường, rồi kiểm tra điện thoại di động của Tương Tư, mới yên tâm rời khỏi phòng.
Trong phòng khách rộng rãi, Duật Tôn đang ngồi trên ghế salon, cô liếc đôi mắt nhìn qua bóng lưng sừng sững của y, nhẹ nhàng đóng cửa phòng Tương Tư lại.
Liền nghe thấy tiếng bước chân đằng sau lưng, Duật Tôn mở miệng ra lệnh “ Qua đây.”
Cô lại gần salon, nhẹ hỏi “ Anh làm sao vậy?”.
Cánh tay thon dài của y duỗi ra, gầm nhẹ “ Qua đây.”
Không còn cách nào khác, cô buộc phải đặt tay mình vào lòng bàn tay của y, y hơi dùng sức kéo về phía mình, cô bị bất ngờ nên cả người ngã nhào vào vòng ôm của y. Duật Tôn nâng eo cô lên, bàn tay mang theo ma lực hấp dẫn quyến luyến vuốt ve eo, dịch chuyển dần lên bụng, ngón tay không an phận kéo khóa quần bò của cô xuống : “ Hôm nay đã hết chưa ?”
Sanh Tiêu vốn dĩ định gật đầu, ngước mắt nhìn thẳng vào cặp mắt đen lạnh lùng của y, cô vẫn không hiểu nổi hôm nay y bị làm sao nữa. Cô bắt đầu sợ, lúc y vui vẻ cô đã không dám tiếp nhận chứ chớ kể lúc tâm trạng y xuống mức tệ nhất như thế này.
“ Phải ngày mai, hôm nay tôi vẫn chưa sạch.”
Rõ ràng cô cảm nhận được bàn tay y chợt xiết chặt lại như gọng kìm, rồi thấy đầu váng mắt hoa, chưa kịp định thần lại đã thấy y đẩy cô ngã nhào xuống salon. Sanh Tiêu vội nhắm mắt lại, lục phủ ngũ tạng như muốn lộn nhào hết cả, cô rất muốn mở to mắt để nhìn cho rõ nhưng cố gắng thế nào thì trước mắt cũng chỉ là một mảng sương mờ.
“ Anh muốn làm gì.”
Hai tay y xé bung quần bò của cô, Sanh Tiêu hốt hoảng vì bị lột trần, chẳng thể làm gì cô nắm chặt lấy bàn tay y. Thấy vậy y càng tức giận, đôi tay chắc khỏe đè lại cổ tay cô, cánh tay chỉ hơi dùng sức đã hất bàn tay cô đập vào bàn trà, mu bàn tay sưng lên đỏ ửng. Sanh Tiêu không dám làm gì khiến y giận dữ thêm, đành nằm im chấp nhận.
Y kéo quần lót của cô ra.
Sanh Tiêu lấy hai tay bịt chặt mắt lại, không muốn chứng kiến bản thân bị sỉ nhục, nhưng cô không hiểu được, hà