Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chìm Trong Cuộc Yêu

Chìm Trong Cuộc Yêu

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1344404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4404 lượt.

t ve thứ gì đó trong tay, thấy cô nhìn mất hồn, liền đem món đồ trong tay đưa tới, “Cho cô.”
Là một chiếc hộp vải nhung màu đỏ, cô ả đối với món đồ này cũng không xa lạ, biết ngay là hộp đồ trang sức, “Không cần, cám ơn.”
“Mở ra xem một chút đã.”
Cô ta bất đắc dĩ phải vươn tay, mở hộp ra, bên trong là một chiếc nhẫn trân châu, tạo hình rất khác biệt, đặc biệt là viên trân châu kia, to tròn bóng loáng, Tô Nhu không rõ ý đồ của y, đem cái hộp thả lại mặt bàn, “Tôi thật sự không cần.”
Cô không ngu ngốc tới mức chọc vào Duật Tôn.
Người đàn ông vươn tay ra, bởi vì Tô Nhu ngồi quá gần, cô ả cho là Duật Tôn sẽ có hành động gì đó, cả kinh vội vàng lui về phía sau, “Duật thiếu . . . . .”
Không ngờ, Duật Tôn chỉ lấy ra chiếc nhẫn kia, lúc này y còn cần Tô Nhu trợ giúp, cho nên không trực tiếp nói ra mấy lời độc địa: loại như cô, tôi không có hứng thú. Tô Nhu lúng túng đặt hai tay lên bàn, nhìn người đàn ông đem chiếc nhẫn đưa về phía cốc trà xanh trước mặt, ngón tay rung nhẹ, ngay lập tức có một ít bột màu trắng rơi xuống mặt nước trà, sau đó không đến hai giây, liền biến mất sạch sẽ.






“Đây là hàng mới của Cám Dỗ.” Duật Tôn thả chiếc nhẫn lại vào hộp, đặt ra trước mặt Tô Nhu, “Cô cũng biết, tôi chỉ muốn Mạch Sanh Tiêu, thuốc này có ích cho đàn ông lắm đấy.”
Tô Nhô khẽ hé môi, không đẩy chiếc hộp ra xa, “Anh muốn cho tôi thứ này….”
“Tôi chẳng bảo cô phải làm gì cả, nếu cậu ta ngoan ngoãn từ bỏ thì có thể tránh khỏi kết cục bi thảm, còn không thì….” Ngón trỏ của y nhẹ gõ lên mặt bàn hai lần, rồi đứng dậy ra về, “Cô nghĩ cho kỹ đi.”
Cho đến tận khi bóng lưng Duật Tôn khuất dạng ngoài cánh cửa lớn, Tô Nhu mới ngó nghiêng bốn phía, tay phải nhanh nhẹn cất chiếc hộp trên bàn vào túi xách.
Cô ta tao nhã đứng dậy, sắc mặt tái nhợt biến hồng hào như được tắm gió xuân từ khi nào chẳng rõ, đi thẳng ra khỏi nhà hàng, khóe miệng không kìm nổi nụ cười.
Thành ra ai cũng biết, Mạch Sanh Tiêu có một người bạn trai rất yêu thương cô, Sanh Tiêu đứng ở ban công của ký túc nhìn ra, lần nào cũng bắt gặp bóng lưng tịch mịch mà cô liêu của hắn, trái tim cô nhỏ máu, giọt giọt đua nhau chảy thành dòng, nhưng nào có ai thấy được?
Cuối cùng, cô vẫn không chịu gặp.
Nghiêm Trạm Thanh lại lái xe đi về, hắn không hiểu tại sao Mạch Sanh Tiêu lại không có dũng khí như vậy, hắn vì cô đã cố gắng hết sức vì canh bạc này, còn cô sao có thể không có lấy chút dũng cảm cùng hắn đối mặt?
Trước đây hắn chẳng quan tâm đến thứ gì bao giờ, luôn luôn bất cần đã thành quen, nay mới biết thế nào là báo ứng, nếm được mùi vị của khổ đau khi yêu mà không chiếm được.
Đến lúc Nghiêm Trạm Thanh về đến nhà, hắn đến tủ rượu, chưa ăn gì nhưng hắn cần rượu mạnh để vỗ về thần kinh, dạ dày trống rỗng lại bị thứ cồn cao độ ào ạt kích thích làm hắn muốn nhổ ra ngay, đúng lúc thì có chuông cửa, coi như không nghe thấy, hắn vẫn ngồi trên salon rót rượu uống.
Nhưng tiếng chuông kiên trì bền bỉ reo mãi không dứt, Nghiêm Trạm Thanh bực dọc loạng choạng ra mở cửa, “Ai đấy?”
Tô Nhu thấy hắn như vậy không giấu nổi đau lòng, “Trạm Thanh, anh uống rượu?”
“Sao em lại đến đây?”
Trong đôi mắt Tô Nhu long lanh nước, hai viên ngọc nhuốm nước trong suốt khẽ chớp mi, giọt nước mắt rơi xuống, “Em nhớ anh quá, nên muốn đến gặp anh một lát.”
Nghiêm Trạm Thanh gạt tay cô ta ra, lảo đảo bước vào lại phòng khách, Tô Nhu cũng vội vàng theo sau, không quên đóng cửa lại.
Trên bàn đầy vỏ chai rượu và các thứ linh tinh, Nghiêm Trạm Thanh quay lại chỗ sô pha ban nãy, quơ lấy một ly rượu màu hổ phách uống cạn. Tô Nhu thả ví xuống, nhìn hắn rót tiếp một ly nữa thì vội giữ lấy cổ tay hắn, “Trạm Thanh, đừng uống.”
“Chẳng phải anh đã bảo với em đừng đến đây nữa hay sao?”
Tô Nhu cố nén nước mắt, đoạt lấy ly rượu hắn cầm, rồi nhanh tay thu dọn bàn trà, đứng dậy đi vào phòng bếp. Mở tủ lạnh, bên trong trống rỗng, chỉ có sắc vàng của chiếc đèn bên trong. Lòng cô đau xót, lấy một ít gạo, nấu bát cháo cho Nghiêm Trạm Thanh.
Ngày trước lúc còn bên nhau, cô luôn nấu rất nhiều món cho hắn nếm, tình yêu là thứ tình cảm kỳ lạ nhất trên thế giới, hạnh phúc ngày ấy giờ chẳng còn, bây giờ người hắn yêu là Mạch Sanh Tiêu.
“Trạm Thanh, cháo nấu xong rồi, anh cố ăn một chút nhé.”
Nghiêm Trạm Thanh lấy tay đỡ trán, tối hôm qua vốn đã không ngủ được, hôm nay lại dậy sớm nên giờ đầu hắn đau như muốn nứt ra, Tô Nhu đỡ cánh tay hắn dìu đến bàn ăn, rồi cô xoay người đi lấy một cái bát đến.
Trên ngón tay vô danh của Tô Nhu đeo một chiếc nhẫn đính đá trân châu, cô ta liếc nhìn Nghiêm Trạm Thanh, bấy giờ hắn đang đặt ngón tay lên thái dương day day, chiếc áo lông vàng nhạt khoác trên người hắn, qua sắc nắng trời chiều biến thành một màu sắc ấm nóng đến lạ lùng. Tay cô ả múc cháo, bưng lên, rồi đặt xuống, khẽ đẩy nhẹ chiếc nhẫn, nhìn thứ bột màu trắng rơi lên mặt cháo.
Tô Nhu lấy thìa khuấy lên, rồi đặt bát cháo trước mặt hắn, “Trạm Thanh, ăn đi.”
Nghiêm Trạm Thanh không quên được Tô


The Soda Pop