Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.
đến mình, Tiểu Bắc đã kể hết trong lần đi, nhưng cô rất muốn tìm hiểu về Cát Niên. Cát Niên không kể mấy về bản thân mình, cô nói chuyện của cô chẳng có gì đặc biệt, nhưng để cho chuyến đi đỡ nhàm chán, cô muốn kể cho Tiểu Bắc nghe một câu chuyện, một câu chuyện về thời niên thiếu của cô.
“Nếu như tớ biết người trong câu chuyện đó có thể liên quan đến tớ, thì tớ thề tớ sẽ chăm chú nghe từng từ từng chữ một cậu nói.” Buổi xế chiều trong quán mì bò, Chu Tiểu Bắc thẳng thắn nói. Thực ra, câu chuyện ấy Chu Tiểu Bắc không hề nghe hết, Cát Niên kể chuyện quá chậm, chậm đến mức khiến Tiểu Bắc cảm thấy câu chuyện ấy chỉ có mở đầu mà không có kết thúc.
Câu nói này của Chu Tiểu Bắc khiến Cát Niên ngây ra trong giây lát, cô không nói gì.
Tiểu Bắc tự mình nói tiếp: “Thực ra, ngay từ lần đầu tiên tớ đưa anh ấy đến cửa hàng của cậu, cậu đã nhận ra anh ấy rồi, đúng không?”
Cát Niên vừa kịp ăn nốt miếng cuối cùng, cô nói: “Hồi đó cậu vừa nói với tớ rằng cậu trúng quả lớn, tìm được một đức lang quân tương lại tuyệt vời. Tớ không muốn cậu bị ảnh hưởng bởi những thứ vặt vãnh khác.”
“Những thứ vặt vãnh? Cậu mô tả công tố viên Hàn đáng kính của chúng ta thế sao?” Chu Tiểu Bắc cười ha hả, “Chắc chắn anh ấy sẽ buồn lắm đấy, cái ‘thứ vặt vãnh’ ấy thậm chí còn cho rằng mình là bố của con cậu nữa đấy.”
“Phi Minh không phải là con tớ, Hàn Thuật càng không thể nào là bố của nó được, Tiểu Bắc, cậu cứ yên tâm. Chuyện giữa tớ và Hàn Thuật đã qua từ lâu rồi, không đáng để ảnh hưởng đến cuộc sống bây giờ giữa cậu và Hàn Thuật đâu.”
“Cũng không đáng để ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu? Cát Niên, Hàn Thuật không thể nào quên được cậu, cậu thật lòng tha thứ cho anh ấy ư?”
Cát Niên lại một lần nữa im lặng, trên bức tường không rõ là màu vàng hay màu đen của quán mì gắn 2 chiếc quạt máy, các cánh quạt dính đầy dầu mỡ vẫn đang quay, quay không ngừng, các vết bẩn trên quạt đã kết thành từng cụm. Gió từ chiếc quạt treo tường thổi vào vỏ giấy đựng loại đũa dùng một lần trên bàn, những chiếc vỏ giấy bị thổi bay lên, Cát Niên đưa tay giữ chúng lại, từ từ vò chúng thành một nắm.
“Nói xin lỗi thì rất dễ, nói tha thứ cũng không khó. Tiểu Bắc, con người ta sống cũng chỉ vì sĩ diện, buồn đau là do sĩ diện, tức giận là do sĩ diện, thù hận là do sĩ diện, áy náy cũng là do sĩ diện. Hàn Thuật chính là vì tính sĩ diện này mà không chịu tha thứ cho bản thân mình, một khi anh ấy thấy cần một lời cầu xin tha lỗi tượng trưng thì tớ sẽ tha thứ cho anh ấy, điều này có gì khó đâu.”
“Anh ấy thì day dứt như vậy, còn cậu lẽ nào chưa bao giờ oán hận anh ấy ư?” Chu Tiểu Bắc hỏi.
Cát Niên đáp: “Hận? Nếu nói là chưa bao giờ hận thì không phải là người. Lúc đầu, tớ còn hận cả bản thân mình, lẽ nào tớ sống trên cõi đời này chỉ để sống sau chấn song sắt, tối thì ngắm cảnh tắt đèn sau song cửa, sáng thì đạp máy khâu ở nhà tù, mỗi tháng nhận được một đồng mấy hào thù lao hay sao? Thế nhưng, hận mãi hận mãi rồi cũng nhạt nhòa, thời gian đã qua lâu rồi, tha thứ hay không tha thứ thì có nghĩa lý gì? Đối với tớ, sự hối hận của anh ấy chẳng có gì quan trọng cả, sự hối hận của ai cũng không quan trọng. Cô gái vừa nãy cậu nhìn thấy rồi chứ, cô ấy là Bình Phượng, là bạn tù của tớ. Cậu đoán không sai đâu, cô ấy đúng là làm nghề ấy đấy, cứ vào tù ra tù mãi cũng vì chuyện này thôi. Lúc đầu đi bán dâm là vì nhà nghèo, lại phải nuôi mấy đứa em đi học, còn cảm thấy sự hi sinh của mình thật là vĩ đại. Nhưng về sau, trải qua mấy năm ngồi tù, cô ấy cũng muốn sống cuộc sống lương thiện, các em thì đã lập gia đình hết rồi, cũng chẳng giàu có gì, có lẽ cũng là vì biết ơn nên đôi lúc cũng dúi cho mấy chục hay trăm tệ, có lúc thì cho cái gì đó, nhưng lại sợ cô ấy nhắc lại chuyện cũ xấu hổ ngày xưa, dần dần chị em qua lại cũng ít đi. Cô ấy cũng chẳng nói là hận ai, cũng muốn sống cho ra người, nhưng khổ nỗi không có văn hóa, không có tay nghề, vất vả thì không chịu được, người tốt thì chẳng ai lấy, nhưng cũng phải ăn cơm chứ, thỉnh thoảng các em cho vài đồng đó còn chẳng nhiều bằng cô ấy đi làm một đêm, cô ấy cũng chẳng muốn nhìn kiểu tránh né của các em mình, không làm nghề cũ thì còn biết làm gì nữa? Cậu xem, chuyện của Bình Phượng thực ra cũng như chuyện của tớ, áy náy hay gì cũng thế, đều là chuyện của người khác, chẳng liên quan gì đến bọn tớ. Nếu chỉ cần một câu xin lỗi mà Hàn Thuật có thể trở lại cuộc sống bình thường của anh ấy, không ai can thiệp đến ai cả, thế thì tớ sẽ tha thứ cho anh ấy, nhưng phải nói thật là, tớ đã không còn hận anh ấy từ lâu rồi.”
Tiểu Bắc hỏi: “Nếu như anh ấy sẵn sàng cho cậu một sự bồi thường có giá trị, ví dụ như, tương lại chẳng hạn? Anh ấy dám nói với mọi người rằng Phi Minh là con của anh ấy, cậu còn dám nói đó chỉ là áy náy nữa hay không? Cho dù cậu không muốn anh ấy quấy rầy cậu, nhưng anh ấy có thể làm được không?”
“Các cậu chẳng phải là…” Người ngạc nhiên bây giờ là Cát Niên.
Tiểu Bắc cười: “Hàn Thuật là một người đàn ông lý tưởng, nhưng trên thế gian này vẫn còn nhiều người đàn ông lý tưởng khác, các cô gái tuyệt vời