Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.
thay. Anh đã từng tưởng rằng, vụ án cuối cùng của anh ở khu vực Thành Nam giống như lời của Viện trưởng Thái nói, là một vụ án đơn giản như thái bắp cải, mọi chuyện đều chắc như đinh đóng cột, không cần phải phí nhiều công sức là có thể kết án được, sau đó, anh sẽ ra đi một cách thuận lợi, đến nhận chức mới ở Viện Kiểm sát Thành phố. Nhưng lần này, Hàn Thuật đã sai rồi, bất kể là công việc hay tình cảm, những chuyện mà anh cho rằng là những việc đơn giản, thực ra lại phức tạp hơn rất nhiều so với những gì anh nghĩ.
Tôi tha thứ không có nghĩa là tôi đã quên
Nếu như chỉ cần một câu xin lỗi mà Hàn Thuật có thể trở lại cuộc sống bình thường của anh ấy, không ai can thiệp đến ai cả, thế thì tớ sẽ tha thứ cho anh ấy, nhưng phải nói thật là tớ đã không còn hận anh ấy từ lâu rồi.
Hàn Thuật có việc đột xuất phải đi, Chu Tiểu Bắc ngồi một mình trong câu lạc bộ cầu lông, một người đàn ông trung niên thấy cô lẻ loi liền mời cô đánh 2 ván, nhờ chơi với người đàn ông này mà Chu Tiểu Bắc có được cảm giác sảng khoái khi toàn thắng 2 hiệp. Đánh xong, người đàn ông trung niên mời cô đi ăn tối, cô lấy lý do về nhà trông con từ chối người đàn ông đó, rồi xếp gọn đồ đạc ra về, mặt trời đã bắt đầu khuất bóng, chỉ còn vương lại vệt đỏ ở cuối trời.
Câu lạc bộ cầu lông này Chu Tiểu Bắc rất ít đến, khu vực xung quanh cô cũng không rành lắm, hôm nay Hàn Thuật nói chuyện với cô về Tạ Cát Niên, cô mới nhớ ra trước đây Cát Niên có nói với cô rằng cách đây không xa có một quán mì bò rất ngon, Chu Tiểu Bắc đến giờ vẫn chưa được thưởng thức. Xem ra hôm nay Hàn Thuật không thể thoát thân trong thời gian ngắn được rồi, bây giờ chẳng phải là cơ hội tốt để đi thưởng thức món mì bò đó hay sao? Chu Tiểu Bắc thuộc tuýp người nói là làm, quyết định như vậy xong, cô lập tức đi về phía Cát Niên đã mô tả trước đây để tìm quán mì bò.
Chu Tiểu Bắc sống ở miền Bắc từ nhỏ, sinh sống trên vùng đồng bằng, người dân ở quê cô quen dùng Đông- Tây- Nam- Bắc để chỉ đường, hướng Đông Tây là phố, hướng Nam Bắc là ngõ, nói cái là hiểu ngay. Nhưng khi đến miền Nam, tất cả những khái niệm này chẳng còn ý nghĩa gì cả, thành phố G là một điển hình, bao nhiêu là phố to phố nhỏ, ngõ rộng ngõ hẹp nhiều như mạng nhện, hoàn toàn không thể căn cứ theo biển hiệu mà đi tìm được, đây là một cái dốc, kia rẽ một cái ngõ, Chu Tiểu Bắc tự thấy cảm giác phương hướng của mình rất tốt, ấy vậy mà khi vừa đặt chân đến đây cũng bị hoa mắt chóng mặt. Mọi người ở đây chỉ đường cũng rất thú vị, không chỉ theo hướng, chỉ thích nói trái phải, rẽ trái, rẽ phải, lại rẽ phải, rẽ phải, rẽ, không cẩn thận thì đi thành hình logo của Mạng di động China Unicom.
“Cứ bảo là hôm nào đi ăn mì bò cùng với cậu, đúng là chọn ngày không bằng gặp ngày.”
Trong lúc nói chuyện, Chu Tiểu Bắc mới phát hiện ra Cát Niên không phải đi một mình, ngồi đối diện với Cát Niên còn có một cô gái trẻ hoặc có thể nói là một người phụ nữ khác. Sở dĩ Tiểu Bắc không thể khẳng định được là vì cô gái này mặt trát bự phấn, khiến người ta không thể nhìn thấy được khuôn mặt thật của cô, nên chẳng biết đường nào mà đoán được tuổi, Chu Tiểu Bắc chỉ có thể đoán được là cô gái này vẫn còn ít tuổi qua thân hình gợi cảm qua chiếc áo phông màu hồng trễ cổ hở rốn hiệu Les của cô. Lúc này trời vẫn chưa tối hẳn, thực lòng mà nói, Chu Tiểu Bắc chưa bao giờ nhìn thấy ai ăn mặc lòe loẹt thô thiển giữa ban ngày ban mặt như thế này nên rất đỗi kinh ngạc.
Cô gái đó thấy Cát Niên gặp người quen liền vỗ đầu gối đứng lên, nhường lại chỗ ngồi của mình, rồi hất hàm nói với Cát Niên: “Tớ đi làm trước đây, các cậu cứ nói chuyện tiếp đi.” Cô gái không hề chào hỏi Chu Tiểu Bắc, nói xong là đi ngay, khi đi ngang qua chỗ Chu Tiểu Bắc, mùi thơm nồng nặc của một loại nước hoa rẻ tiền xộc vào mũi Tiểu Bắc, khiến cô phải cố nhịn mới không bật ra tiếng hắt xì. Cát Niên cũng không níu kéo cô gái, chỉ nói nhỏ một câu: “Cẩn thận chút nhé!”
Cô gái đó chỉ cười mà không nói gì, đi được vài bước, cô rút từ trong túi quần bò ra một bao thuốc lá nhàu nát, khom lưng châm lửa rồi khuất dần về phía xa.
Chu Tiểu Bắc tự xưng đã từng vào Nam ra Bắc, không có gì là chưa biết cả. Thực ra gia đình cô rất gia giáo, mẹ quản lý rất chặt, từ nhỏ đến lớn được giáo dục theo kiểu truyền thống, tuy cô thích ngao du khắp nơi, nhưng những người cô gặp và quen biết đều là những người nho nhã lịch sự. Cô không quen với cuộc sống xa hoa kiểu như Hàn Thuật, nhưng những người thuộc tầng lớp tận cùng của xã hội cô cũng không thể tiếp xúc nổi. Cô gái ngồi đối diện với Cát Niên lúc nãy, trên người toát ra đầy vẻ phong trầm, mệt mỏi, rất dễ khiến người khác liên tưởng đến những điều đen tối về nghề nghiệp của cô, loại người này, trước đây Chu Tiểu Bắc mới chỉ nhìn thấy trên những chương trình phóng sự của báo chí và truyền hình, lần này mặt đối mặt như vậy, cô không khỏi giật mình, nên không thể không nhìn cho kỹ được.
“Mì của cậu có rồi này, vẫn còn không chịu ngồi xuống à?” Cát Niên mỉm cười