Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.
thì lo gì không tìm được chồng?” Cô vừa nói vừa tỏ vẻ khinh thường rồi nắm lấy tay Cát Niên, “Đối với Hàn Thuật, tớ cũng có thể gọi là thích anh ấy, nhưng tớ lại thích cậu hơn!”
“Thế thì chúng mình lấy nhau đi.” Cát Niên buộc miệng nói.
Chu Tiểu Bắc chẳng thèm để ý đến ánh mắt của những người xung quanh, cười đã rồi cô mới lí nhí nói tiếp với Cát Niên: “Cát Niên, tớ đang chuẩn bị về Tân Cương rồi, Giang Nam sẽ phải cho tớ một câu trả lời. Tìm một người tốt mà lấy chồng đi, anh ấy cứ nói nhẹ như không, anh ấy là gì của tớ? Còn về Hàn Thuật, cái khác tớ không dám nói, nhưng anh ấy đối với cậu là thật lòng đấy. Nếu như cậu chịu giữ lấy anh ấy, ít nhất anh ấy cũng có thể cho cậu một cuộc sống ổn định, không chỉ cậu, mà cả Phi Minh nữa. Nếu đã có thể nói lời tha thứ, sao cậu không…”
Cát Niên gượng cười, ngắt lời Tiểu Bắc: “Những chuyện ấy, tớ tha thứ không có nghĩa là tớ đã quên.”
Trời đã về tối, khách trong quán mì mỗi lúc một ít, Tạ Cát Niên và Chu Tiểu Bắc ngồi đối diện với nhau.
“Cậu có vội về không… Được, nếu cậu muốn nghe nốt câu chuyện tớ chia kịp kể hết, tớ sẽ kể.”
Từ bướm đến nhộng
Câu chuyện về nàng bạch tuyết kết thúc trong tiếng cười, từ đó trở đi, Cát Niên dị ứng với tất cả các cuộc biểu diễn trước mặt mọi người. Từ một con bươm bướm dần dần cô đã biến thành một con sâu bướm.
Những người sắp qua tuổi thanh xuân khi nhìn lại mình đều thích nói một câu: Thời thanh xuân cần phải oanh liệt hơn một tí mới phải. Ký ức về tuổi trẻ nát bằm xương thịt, khi về già chuyện gì cũng không nhớ nữa, liếm liếm môi vẫn còn cảm nhận được vị tanh ngọt của dòng máu nóng hổi năm xưa. Nếu nói như vậy thì tuổi thanh xuân của Cát Niên hoàn toàn đạt tiêu chuẩn, hoặc có thể nói cô đã vô tình đạt chuẩn, dù bản thân cô không hề muốn vậy.
Trương đại mỹ nhân từng nói thế này: Cuộc đời một người bình thường, cho dù có tốt đến mấy đi chăng nữa cũng chỉ như chiếc quạt hoa đào mà thôi, ngã vỡ đầu, máu thấm vào chiếc quạt. Người thông minh thì biết tô thêm vài nét cho nó thành bông hoa đào, người ngu dốt thì cứ dùng mãi chiếc quạt uế máu ấy. Tuổi thanh xuân cũng vậy, năm xưa ai mà chẳng có lúc liều lĩnh, nóng vội, ai mà chẳng có lúc ngu dại, ngớ ngẩn, thế nhưng thời thanh xuân của mọi người là để trải qua, để tưởng nhớ, đa phần mọi người đều là người thông minh, sau khi trưởng thành đều có thể thưởng thức chiếc quạt hoa đào của mình qua tầm màn lụa. Thế nhưng Cát Niên lại không như vậy, cô ngã quá đau, máu thấm quá sâ, đâu có còn là chiếc quạt hoa đào gì nữa, rõ ràng là một chiếc khăn quàng đỏ.
Thê thảm không? Có vẻ như là có đôi chút. Nếu là người khác, e rằng sẽ cảm thấy rất đau đớn vì những chuyện đau khổ trong quá khứ. Cát Niên thì không vậy, giống như ai đó đã nhận xét, trong cô có tinh thần lạc quan một cách tiêu cực. Cát Niên sợ đau, cô thuộc típ người có thần kinh cảm nhận nỗi đau rất nhạy cảm. Nghe nói ngay từ lúc 3 tuổi, người nhà đưa cô đến bệnh viện để tiêm, người lớn để cô nằm úp mặt vào đùi, hai tay giữ chặt lấy người cô, ấy vậy mà bác sĩ vừa mới chọc kim tiêm vào, người cô không động đậy được nhưng 2 chân thì đạp đổ cả bàn đựng dụng cụ tiêm bắn xa đến hơn một mét, không phải là vì cô có sức mạnh phi thường bẩm sinh mà là vì đau quá, không khống chế nổi mình. Thế nhưng từ khi đi học lớp vỡ lòng, mỗi lần bác sĩ trạm y tế đến lớp học để tiêm vắc-xin cho học sinh, cô toàn là người đầu tiên sẵn sàng hy sinh, chủ động đến trước mặt bác sĩ rồi vén tay áo lên. Cô giáo hỏi: “Tạ Cát Niên, sao em dũng cảm vậy?” Cô trả lời rằng: “Con chỉ muốn rút ngắn thời gian sợ hãi thôi, tiêm xong thì con sẽ không sợ nữa, không những thế lại còn có thể đứng bên cạnh xem các bạn sợ thế nào.” Chỉ vì câu trả lời này mà mặc dù “dũng cảm” nhưng chưa bao giờ cô nhận được một lời khen nào của cô giáo.
Cô ngoan ngoãn mặc bộ quần áo “nhã nhặn” mà mẹ chọn cho cô, cô chuyển từ trường mẫu giáo gần nhà ông nội đến trường mẫu giáo của Viện Kiểm sát Thành phố và bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới của mình. Cô vẫn còn rất nhiều điều không đúng, vẫn còn rất nhiều điều cần phải thay đổi. Bố mẹ không thích cô nói nhiều, không thích cô ngày nào cũng cười vô tư, thoải mái, không thích cô ham mê mấy thứ quỷ quái ít có, không thích cô làm trò cười cho người khác, như vậy trông giống như là bị điên vậy. Họ hy vọng cô trầm lặng hơn, và trầm lặng hơn nữa.
Tuy Cát Niên chẳng hiểu trầm lặng hơn nữa so với mấy con rỗi gỗ trong nhà hát múa rối có gì khác nhau, nhưng khả năng thay đổi của trẻ con là vô cùng to lớn, cho nên để thích nghi với những thay đổi này đối với cô không có gì là khó khăn cả. Cô giống như bao đứa trẻ khác ở trong khu tập thể Viện Kiểm sát Thành phố, ban ngày chơi trò chơi ở trường mẫu giáo, tối về nghe bố mẹ phê phán mấy chị diễn viên xinh đẹp trong phim truyền hình trông như yêu tinh, hoặc bà nào đó trong cơ quan rỗng tuếch không chịu được, lại còn ai đó đúng thật là… nữa. Những từ ngữ này đúng là vừa mới mẻ mà vừa lạ lẫm đối với cô.
Có một