XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.

nhắc Chu Tiểu Bắc.
Chu Tiểu Bắc quay đầu lại, không nhìn theo cô gái nữa, cô tự thấy mình hơi đường đột, nên sau khi ngồi xuống ghế cô cười hì hì, rồi tò mò hỏi: “Bạn cậu đấy à? Có cá tính phết nhỉ!”
Cát Niên không tỏ vẻ ngạc nhiên gì trước thắc mắc của Tiểu Bắc, chỉ lấy hộp đựng gia vị ở bàn bên cạnh đưa cho cô: “Cậu có cần mấy thứ này không?... À, đúng vậy đấy, là bạn cùng buồng với tớ hồi trước.”
Có lẽ Cát Niên cũng biết, một câu trả lời đơn giản như vậy không thể thỏa mãn nổi tính tò mò của Chu Tiểu Bắc, cô cười cười rồi bổ sung thêm một câu: “Ở cùng với tớ ở ‘trong ấy’, được ra trước tớ một năm.”
Từ khi quen biết đến nay, Cát Niên không hề cố tình giấu Chu Tiểu Bắc về thời kỳ “đen tối” trong cuộc đời của mình, tất nhiên cô cũng không cố tình “tuyên truyền” về sự ly kỳ trắc trở của cuộc đời mình. Về những năm tháng đó, điều mà cô hay nói nhất là “vào rồi, sau đó lại ra rồi”, chỉ đơn giản vậy thôi. Nếu ai không chú ý nghe hẳn sẽ nghĩ nơi cô ra vào chẳng qua chỉ là nơi rất đỗi bình thường trên thế gian này.
Nếu như không phải trên người bạn “cùng buồng” thời xưa của Tạ Cát Niên toát lên vẻ sa đọa, thì Chu Tiểu Bắc không thể nào tưởng tượng được Tạ Cát Niên mà cô quen biết lại có liên quan gì đến một tội ác thật sự nào đó. Trong mắt cô, Tạ Cát Niên là người như thế này: khuôn mặt nhỏ, các nét vừa vặn, không có nét nào đặc biệt hấp dẫn, không lộng lẫy không mê hoặc nhưng tất cả các nét này khi kết hợp lại với nhau lại vô cùng hài hòa, khiến cho người khác cứ muốn ngắm nhìn mãi. Cô không phải là quá xinh nhưng cũng không phải là xấu; nhìn cô không có vẻ ghê gớm nhưng cũng không phải là hiền lành; cô rất ít nói, nhưng lại không phải là kiểu người trầm lặng, tẻ nhạt; trông cô không có dáng vẻ gì của người tinh ranh, nhưng cái gì cần biết thì cô đều biết cả… Cô giống mọi thứ nhưng lại cũng không giống mọi thứ, dường như cô là một cá thể hỗn hợp đầy mâu thuẫn và mông lung, ấy vậy mà cô không lẫn với bất kỳ người nào khác, cô chính là cô, một cô gái 29 tuổi tên Tạ Cát Niên.
Tiểu Bắc nhớ lại lần đầu tiên 2 người quen nhau trên tàu, lúc đó họ ngồi đối diện nhau, trong hành trình dài dằng dặc và vô vị ấy, biết tìm ai nói chuyện cho đỡ buồn? Chu Tiểu Bắc vốn là người hay chuyện, với ai cô cũng có thể ba hoa đủ mọi chuyện, và tất nhiên cô không thể nào bỏ qua người cùng tuổi ngồi đối diện mình được. Tạ Cát Niên là người dễ bắt chuyện nhưng không hề dễ gần tí nào, Chu Tiểu Bắc nói đến cả chục câu, cô mới đáp lại được một hai câu, ấy vậy mà chỉ 2 câu này thôi cũng khiến Chu Tiểu Bắc cảm thấy trong cả toa tàu này nói chuyện với cô là thú vị nhất, cô là người hiểu rõ nhất ý vị trong câu chuyện cười kín đáo của Tiểu Bắc, cô thường hỏi câu “rồi sao nữa?” một cách rất đúng lúc, khiến Chu Tiểu Bắc lại thao thao bất tuyệt kể chuyện tiếp, bạn cứ tưởng là cô ấy không để tâm nghe bạn nói, nhưng những lời mà cô ấy nói ra lại chính là những điều mà bạn muốn nói.
Đã đi qua được một nửa chặng đường, đêm cuối cùng trên chuyến tàu đi đến Lan Châu, hành khách trong toa chỉ còn lại vài người, Chu Tiểu Bắc gần như suốt đêm không ngủ, cứ như vậy cô tâm sự với cô gái tình cờ quen biết về cuộc đời mình suốt hơn 20 năm qua, cô kể về chuyện vui của cô, chuyện hối hận của cô, chuyện bạn của cô, chuyện người cô yêu và người cô đã bỏ lỡ.
Tạ Cát Niên ngồi cạnh cánh cửa kính của toa tàu yên lặng lắng nghe, gần như không bao giờ ngắt lời cô, sự bình lặng của Cát Niên khiến Tiểu Bắc thấy quá khứ của mình như một dòng nước lớn, cứ chảy chầm chậm, chầm chậm trong toa tàu của 2 người, những điều hạnh phúc, những điều cay đắng như những gợn sóng lăn tăn, hiện ra trước mắt rồi lại âm thầm tan mất.
Đó là lần tâm sự sảng khoái nhất của Tiểu Bắc kể từ trước đến nay, cô không phải là không có bạn bè, nhưng những lời tâm sự của cô không cần an ủi, không cần khuyên giải, cô chỉ cần người lắng nghe, lắng nghe một cách hiểu biết. Cô vẫn còn nhớ, hôm đó đúng ngày thời tiết xấu, trên cánh đồng hoang bên ngoài cửa sổ toa tàu, mưa như trút nước, những tia chớp lóe lên chiếu vào đôi mắt bình lặng của Tạ Cát Niên, như một sự đối chiếu tuyệt hảo.
Sáng sớm hôm sau, vừa mới hơn 7 giờ, tàu đã vào ga Lan Châu, chính Cát Niên là người gọi Tiểu Bắc đang trong tình trạng mơ ngủ dậy để xuống tàu. Chu Tiểu Bắc đứng lại giữa đám người ở sân ga vội vàng chỉnh đốn lại hành lý của mình, bạn đồng hành của cô không biết đã biến mất từ lúc nào. Lần ấy, cô thậm chí còn chưa biết tên Tạ Cát Niên, những điều liên quan đến bản thân, Tạ Cát Niên tuyệt đối không nhắc đến câu nào.
Lúc quay trở lại thành phố, 2 người lại gặp nhau ở phòng chờ, sự việc này khiến hai người đều cảm thấy ngỡ ngàng, Tiểu Bắc chỉ còn biết nói: “Duyên số, đúng là duyên số!” Vì thế không chút do dự, cô gần như ép chàng trai ngồi đối diện Tạ Cát Niên đổi ghế và đổi toa cho cô, và để tránh tình trạng 2 người lại lạc mất nhau lần nữa, Chu Tiểu Bắc chủ động trao đổi tên và điện thoại với Cát Niên, đây được gọi là sự bắt đầu chính thức cho tình bạn của 2 người.
Tất cả những điều liên quan