Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341524

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.

iệng dè bỉu của bác gái.
Cậu ấy là Vu Vũ. Là cậu bé lớn hơn cô một tuổi, là Tiểu hòa thượng hồi nhỏ cạo trọc đầu hay lang thang một mình, là con trai của tên giết người, là đứa con mà bác rể và bác gái đã nhận nuôi trong thời gian ngắn ngủi rồi lại bỏ đi, là một... vết thương đáng quý nhất trong ký ức của cô.






Duyên phận ở lòng bàn tay
Đường chỉ tay của họ có duyên phận với nhau. Chỉ là khi ấy Cát Niên đã bỏ sót một điều, đường quý nhân phù trợ của cô có một đoạn gãy gấp ở gần gò Kim Tinh. Trong sách có viết, đường gãy khúc ở gò Kim Tinh, cuộc đời trắc trở, chết chóc, biệt ly, tình cảm tan vỡ khó lành.
Thật ra nhà bác của Cát Niên ở ngay phía bên kia chân núi của nghĩa trang liệt sĩ. Khi mới gặp Vu Vũ, cậu ta khiến cô phải đi lòng vòng rất lâu, đi ngược hẳn về phía bên kia. Sau kinh nghiệm lạc đường đau thương đó, Cát Niên đã nhớ như in không bao giờ quên được đường về nhà bác.
Người khác hỏi cô: “Nhà cháu ở đâu vậy?”
Cát Niên trả lời: “cháu sống ở phía dưới mộ liệt sĩ.”
Cát Niên sợ hãi ngồi phịch xuống mép giường lí nhí nói: “cháu biết rồi ạ.”
Trong gia đình này, bác gái là người duy nhất Cát Niên có thể dựa dẫm được, dù gì họ cũng có dòng máu với nhau, lại cùng là phụ nữ. Thời gian đầu, bác gái rất nhiệt tình, quan tâm đến Cát Niên. Lần cô bị lạc đường, bác gái lo lắng đến mức suýt phát khóc, đây là điều xuất phát từ trái tim bác gái. Sự quan tâm chăm sóc đặc biệt của bác khiến Cát Niên áy náy mất một thời gian, không biết phải tiếp nhận thế nào.
Tuy nhiên, cũng giống như việc chủ nhà tiếp khách vậy, khi khách mới đến thì chủ nhà luôn rất nhiệt tình, nhưng khi khách ở lâu rồi lại thành nỗi lo trong lòng. Nhiệt tình trong thời gian dài có ai mà không cảm thấy mệt mỏi chứ? Sống cùng nhau khoảng 1 tháng, bác gái đã quen với sự có mặt của Cát Niên. Cũng giống như quen với chiếc ghế vừa mới mua trong nhà vậy. Ghế mới mua về ngày nào cũng ngồi, ngồi đến cả tháng rồi cũng chẳng khác gì so với những cái ghế cũ nữa.
Bác gái cũng như bác trai phải vất vả suốt ngày để kiếm sống. Họ cũng chỉ là những người dân bình thường nhất, cuộc sống không dễ dàng gì, cần cù, tiết kiệm, lương thiện, đó chẳng phải là những đức tính tốt đẹp của con người được thể hiện khi không còn cách nào khác đó sao? Cát Niên học được từ bác gái cách nấu cơm, ngày nào tan học về cũng phải chuẩn bị bữa tối đã, nếu không 2 bác về nhìn thấy cái bếp lạnh lẽo sẽ không vui chút nào. Những việc này Cát Niên đều ứng phó được, Cát Niên nấu ăn không phải ngon nhưng cũng tạm nuốt được. Hai bác lại không phải là người cầu kì về ăn uống, no bụng là được rồi, không cần phải ngon lắm.
Thời gian như thể tấm lịch treo bên cửa sổ, hết ngày “hôm qua” nọ đến ngày “hôm qua” kia bị xé đi. Nghe nói em trai Cát Niên đã chào đời ở một thôn nào đó, đúng như ước nguyện của bố mẹ. Cát Niên vẫn chưa có cơ hội đến thăm, không biết giờ mẹ thế nào rồi. Bố có đến mấy lần, dúi cho bác gái ít tiền sinh hoạt phí, lần nào cũng để lại vài cân táo rồi đi luôn. Người lớn đều rất bận rộn, bác gái cũng không quan tâm được đến Cát Niên nữa. cũng phải, Cát Niên quá trầm lặng, quá an phận, không nghịch ngợm, cũng không biết làm nũng, cô là đứa trẻ sống rất mờ nhạt. Hai bá không hỏi han gì nhiều về tình hình học hành của Cát Niên, với lại họ cũng không kèm cặp gì được cho cháu. Nhưng câu nói hằng ngày chẳng qua chỉ liên quan đến cuộc sống thường nhật.
“Ăn cơm chưa?”
“Nấu xong cơm chưa?”
“Đi ngủ đi.”
Như vậy cũng tốt. Hai bác không có nhà, Cát Niên cũng thấy thoải mái hơn. Bác gái hay càu nhàu, mặt bác trai lúc nào cũng cau có, họ ở cạnh nhau thì toàn cãi lộn, nhưng đến hôm sau lại người trước kẻ sau đẩy xe hoa quả đi bán như chưa có chuyện gì xảy ra.
Điều duy nhất khiến Cát Niên buồn phiền đó là kiểu to mồm của bác gái. Bác thích dẫn theo Cát Niên đến trước mặt hàng xóm láng giềng nói đi nói lại việc bố mẹ cô không chăm sóc nổi con, mình đã giúp đỡ em trai một việc lớn thế nào, nuôi một đứa trẻ thì vất vả đến mức nào. Ý bác muốn chứng minh là, hai vợ chồng họ tốt bụng như thế đấy. Cứ phải đến khi mọi người đều nói: “nhà anh Lưu ấy, các bác thật đúng là người tốt. Đứa trẻ này gặp được các bác đúng là phúc của nó!” thì bác gái mới chịu dừng lại không nói nữa.
Các bác các cô ở gần đó lúc nào cũng thích hỏi: “Cát Niên à, lớn lên cháu có đền đáp công ơn của bác gái không?”
Theo “dân ý”, lần nào Cát Niên cũng phải trả lời: “chắc chắn rồi ạ, lớn lên cháu nhất định sẽ báo đáp bác trai và bác gái!”
Cát Niên thực lòng rất cảm kích gia đình bác gái, nhưng cô thấy khó xử khi phải nói những lời này.
Tiền sinh hoạt hàng ngày bố đều đưa cho bác gái, Cát Niên chẳng được đồng nào. Cô đang trong giai đoạn lớn, quần áo rất nhanh chật. Mỗi lần cô mặc những chiếc áo ngắn cũn cỡn rồi bất đắc dĩ nói với bác gái, bác cũng sẽ mua quần áo mới cho cô, nhưng khi mua rồi bác lại lải nhải với người khác: “Không biết tốn bao nhiêu là tiền với con bé này. Nhưng tôi cũng không thể để nó khổ


Polaroid