Tướng Công Thiếp Tóm Được Chàng Rồi
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
không hay, quá là qua loa đại khái. Vì trong nhà cô lúc đó có bày cây quất lấy may trong ngày Tết, thế là cái tên Tạ Cát Niên ra đời.
Cát Niên chẳng có cảm giác gì về tên của mình cả, nhưng cô có người anh họ tên Tư Niên, giống Tư Niên Hoa, cô thích cái tên này.
Anh họ hơn Cát Niên mười mấy tuổi, ông nội của anh và ông nội của Cát Niên là anh em ruột. bên họ mới là nhánh kế thừa hương hỏa thế gia của cụ tổ. Anh Tư Niên là một họa sĩ nổi tiếng, anh nổi tiếng từ khi còn ít tuổi. Năm lớp 2 Cát Niên từng gặp anh một lần, cô rất ngưỡng mộ anh Tư Niên. Tư Niên không thân thiết gì lắm với chị em Tạ Mậu Quyên và Tạ Mậu Hoa nhưng lại rất gần gũi với Cát Niên. Anh nói, Cát Niên không giống với bố mẹ cô, cô có linh khí của nhà họ Tạ.
Nhưng bố mẹ Cát Niên thì chẳng cảm nhận được linh khí gì hết. trong mắt họ, họa sĩ cũng giống như con hát chẳng phải là nghề nghiệp tử tế gì. Dù anh Tư Niên có xuất sắc như thế nào thì họ vẫn thấy anh không phải người đường hoàng. Cát Niên cũng nghe phong phanh được một vài điều không tốt lắm về đời tư của anh Tư Niên từ người lớn, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến hình tượng đẹp đẽ của anh trong lòng cô.
Vào một ngày trước khi lên trung học, Cát Niên nhận được bưu thiếp của anh Tư Niên gửi về từ một quốc gia nhỏ ở châu Âu. Anh nói rằng anh đã yêu một cô gái, khi nói ra chuyện này anh cũng không thèm quan tâm chủ đề này liệu có quá xa vời với một học sinh vừa tốt nghiệp tiểu học không nữa, nhưng Cát Niên vẫn rất vui mừng. Hôm đó 2 bác không đi bán hàng mà đến thăm một người họ hàng, để Cát Niên ở nhà một mình. Đây cũng là một nguyên nhân khiến tâm trạng Cát Niên đặc biệt vui vẻ.
Hai bác để xe đạp ở nhà. Thời đó, tuy xe đạp không phải thứ gì quý giá, nhưng cũng không phải là thứ mà những đứa trẻ như Cát Niên muốn có là có được. Cô sắp lên trung học rồi nhưng vẫn chưa biết đi xe đạp.
Sau khi chắc chắn 2 bác đã đi xa, cũng không quên thứ gì để có thể quay lại lấy nữa, Cát Niên rón rén dắt chiếc xe đạp cũ ra khỏi nhà.
Cát Niên không biết đi, cũng không dám đi xe. Với cô, cái khung hình tam giác to to kia là một chướng ngại không thể vượt qua nổi. Lúc ban đầu mới ra khỏi cửa, cô cứ lấm la lấm lét sợ người quen của bác gái nhìn thấy sẽ “mách tội”, nhưng khi đã rẽ ra con đường nhỏ, Cát Niên liền hiên ngang vừa chạy vừa đẩy xe.
Một đứa trẻ ngốc ngếch đến xe đạp cũng không biết đi, dắt xe chạy mà vui phơi phới, thật là một cảnh tượng buồn cười. Cát Niên cứ như vậy tự vui một mình.
Xe chạy qua con đường sỏi đá, qua bãi cỏ, qua con đường nhỏ ngoằn nghèo bên cạnh rừng trúc. Cát Niên càng chạy càng nhanh, cô cảm thấy như đôi chân mình đang bay lên cùng với 2 bánh xe.
Từng làn gió thổi qua mang theo hương vị đặc biệt của lá trúc, Cát Niên tưởng tượng mình là cô thiếu nữ xinh đẹp ngồi phía sau một cậu thanh niên áo trắng trên chiếc xe đạp. Họ không nói gì nhưng đi đến đâu là để lại tiếng cười trong trẻo hòa quyện trong mùi hương của hoa cỏ.
Niềm vui khiến Cát Niên hoàn toàn quên mất chính mình, cô cứ chạy cứ chạy, bỗng nhiên cô cảm giác như mình không cần đẩy mà chiếc xe có sức mạnh nào đó cứ kéo cô về phía trước, cứ thế tiến về phía trước... thần kỳ đến không tin nổi, tiếng bước chân cũng biến thành của 2 người.
Cuối cùng Cát Niên không kìm được ngoảnh đầu lại, mái tóc đuôi gà buộc ngang vai quệt vào mặt cậu thanh niên. Ánh mắt chạm nhau, Vu Vũ với hai tay đang đẩy đằng sau xe đạp nhe hàm răng trắng bóng nhìn Cát Niên cười.
“Lên xe, lên xe đi. Lên đi!” Vu Vũ ở phía sau thúc giục.
Cát Niên mấy lần định trèo lên nhưng lần nào nhấc chân lên rồi cô đều sợ hãi đặt chân xuống.
“Tớ không dám. Sợ ngã lắm!”
“Sợ gì chứ? Tớ giữ cho. Lên đi, lên đi mà!”
Giọng nói cậu như có ma lực, Cát Niên mím môi nhảy qua cái khung hình tam giác, ngón chân chút nữa thì không với tới bàn đạp. Chiếc xe lắc lư một lúc, Cát Niên bám chặt lấy ghi đông xe đạp, Vu Vũ đúng là giữ được xe cho cô thật.
“Ha ha, nhanh lên, nhanh lên chút nữa, haha...” Cát Niên cười thành tiếng. Chiếc xe đạp đưa 2 đứa trẻ lao đi trên con đường nhỏ, như thể đây là niềm vui lớn nhất trên thế gian vậy.
Cát Niên càng đạp càng thấy dễ dàng, không lâu sau đã đến phía dưới cầu thang khu nghĩa trang liệt sĩ.
“Dừng, dừng, dừng lại!” Cát Niên hét ầm lên.
Không có ai trả lời. Cát Niên ngoảnh đầu lại nhìn, sau lưng cô làm gì có ai giữ xe cho cô đâu. nỗi lo sợ đến một cách bất ngờ khiến Cát Niên luống cuống rồi ngã ra khỏi xe.
Lúc này Vu Vũ mới chạy ra từ một khóm trúc gần đó.
“Ngã rồi à? Lúc nãy còn đi giỏi thế cơ mà!”
Cát Niên vội vàng đứng dậy, cô chẳng thèm để ý xem mình có bị sao không, chỉ vội vàng dựng xe lên xem có bị hỏng gì không. Khi thấy xe không sao cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“Có đau ở đâu không?”
Cát Niên nắn nắn tay: “Lõm cả một hố dưới đất, tớ thì không sao.”
“Không sao thì tốt, theo tớ nào.” Vu Vũ vẫy tay ra hiệu bảo Cát Niên chạy lên cầu thang với mình.
Cát Niên cũng không nghĩ gì nhiều, cô lập tức chạy theo. Cát Niên đã đi qua đây rất nhiều lần nhưng vì Vu Vũ nói trê