Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
được, quần áo thì cũng phải cho nó mặc chứ. Ai bảo tôi chỉ có một cậu em trai!”
Miệng bác gái giống cái đài phát thanh tự nhiên, âm lượng lớn, nội dung phong phú, cái gì cũng trở thành đề tài bàn luận của bác.
“Cát Niên nhà chúng tôi ấy mà, hồi nhỏ không đủ dinh dưỡng, sắp tốt nghiệp tiểu học rồi mà người vẫn như đứa trẻ 7, 8 tuổi. Con gái nhà khác đến tuổi này đã có ‘cái kia’ rồi. Còn con nhà mình vẫn chưa dậy thì.”
“Mới tí tuổi đầu đã biết tiêu tiền rồi. Con bé này không chỉ lo ăn lo mặc, hôm nọ còn đòi tôi tiền tiêu vặt nữa chứ. Cứ như bố nó cho tôi nhiều thứ lắm ấy.”
“đọc sách, đọc sách, chỉ có biết đọc sách, chẳng biết cái gì cả. Con gái con đứa, xem mấy cái thứ sách linh tinh này rồi thể nào cũng có ngày học những thứ chẳng ra gì.”
Nói những câu này không phải là vì bác gái ghét Cát Niên. Chỉ là bác đã làm việc tốt nên muốn nói cho người khác biết. Những tật xấu nhỏ nhặt của con trẻ sẽ làm cho nội dung bàn luận ở phố phường phong phú hơn. Đương nhiên những thứ ấy không làm tổn hại gì đến sự thực là bác nuôi dưỡng Cát Niên, và cũng không làm tổn hại gì đến sự thực bác là người tốt.
Cát Niên biết ơn lòng tốt của bác gái, nhưng cũng ghét bác, về điểm này, cô không phải là đứa trẻ ngoan. Cô nghĩ, đến khi mình lớn sẽ đền đáp bác, cô sẽ biếu bác rất nhiều, rất nhiều tiền, nhưng nhất định sẽ tránh xa bác gái.
Vu Vũ, Cát Niên muốn gọi là tiểu hòa thượng hơn, nhưng chưa một lần nào cô gọi tên cậu. Hai bác đều không thích Vu Vũ nên Cát Niên đành phải giữ khoảng cách với cậu ta.
Vu Vũ đi học muộn, tuy lớn hơn Cát Niên 1 tuổi nhưng lại học cùng lớp với cô ở trường. Ngày nào cũng hoạt động trong cùng một không gian lớp học, có thể nói Cát Niên và Vu Vũ là 2 đứa trẻ lặng lẽ nhất lớp. Chỉ có điều trong sự lặng lẽ của Cát Niên có sự nhã nhặn của con gái, còn sự lặng lẽ của Vu Vũ lại một mình một kiểu không giống ai. Sự khác biệt của cậu không phải là kiểu điên cuồng, bạo ngược như người ta vẫn tưởng tượng về con trai của kẻ giết người, mà là kiểu âm thầm làm những việc mình muốn làm.
Ví dụ như cái đầu trọc kỳ quặc của cậu. Ví dụ như cậu nhất định ngồi trong góc của dãy bàn cuối cùng. Ví dụ như cậu có thể ngồi ngắm nhìn tổ kiến trong thời gian rất lâu. Ví dụ như khi tan học cậu toàn đi đường tắt về nhà.
Cát Niên còn chơi với vài bạn khác, tuy không thật thân thiết nhưng cũng không đến mức xa lạ. Thế nhưng trên đường về nhà cô không có lấy một bạn nào đi cùng, suốt 3 năm học từ năm lớp 3 đến khi tốt nghiệp tiểu học, Cát Niên toàn một mình khoác balo co độc đi từ trường về nhà bác, còn Vu Vũ thì bước xiêu vẹo ở phía trước hay phía sau cô mấy chục bước.
Họ gần như không bao giờ chào nhau, rất ít khi chủ động vượt qua nhau. Có lúc Cát Niên cũng đi đường tắt, thấy Vu Vũ đang chơi cỏ sâu róm hoặc đào hang chuột thì cũng chạy lại xem. Hai đứa trẻ kì lạ có thể cùng đứng nhìn về một hướng, hoặc cùng ngồi xúm lại với nhau để xem những thứ chúng thích, nhưng lại không phải bạn bè thân thiết gì của nhau, thậm chí đến nói chuyện cũng rất hiếm hoi.
Một hai lần như thế này, Cát Niên đeo cái cặp quên cái khóa của mình đi trên đường, sách vở rơi vãi lung tung cũng không biết. Vu Vũ tiện tay nhặt lên, khi đi qua Cát Niên cậu nhét vào tay cô. Cũng có lúc Cát Niên ra khỏi nhà muộn, trên đường đi học thấy Vu Vũ còn đang nhởn nhơ đùa nghịch với chim chóc trên cây, cô liền kéo cặp của cậu ta rồi hét lên: “Muộn rồi, chạy nhanh lên!”
Vì hai bác làm ăn buôn bán nên dậy rất sớm, Cát Niên vì thế không thể ngủ nướng, phải dậy từ khi trời còn chưa sáng. Thế là cô có thói quen chạy bộ buổi sáng. Trong những tia nắng ban mai, Cát Niên men theo con đường trồng mía, chạy qua con đường nhỏ bên rừng trúc, đến dưới bậc thang khu nghĩa trang liệt sĩ rồi chạy ngược lại đường cũ. Vu Vũ cũng chạy bộ, giờ họ ra khỏi nhà dần dần trùng với nhau, nhưng Cát Niên thường chạy trước Vu Vũ một đoạn. Cát Niên không ngoảnh lại nhìn nhưng luôn nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc phía sau mình.
Bác Cát Niên không biết nghe được tin ở đâu, một hôm bác hỏi: “Bác nghe nói cháu chơi với Vu Vũ, sáng còn chạy bộ cùng với nó đúng không? Cháu phải cẩn thận đấy!”
Cát Niên tỉnh bơ nói: “Đâu có ạ, buổi sáng chạy bộ chỉ có mỗi đường đó thôi, cháu có bao giờ nói chuyện với cậu ấy đâu.”
Học hết tiểu học, Cát Niên và Vu Vũ cùng vào trường trung học 22, đây là ngôi trường làng ở ngoại ô thành phố. Em trai Cát Niên cũng đã 3 tuổi, em trai và mẹ đã trở về bên bố, cùng chung sống hạnh phúc với nhau.
Cát Niên đã gặp em trai được vài lần, nó béo mũm mĩm rất đáng yêu. Bố đặt tên cho nó là Vọng Niên, theo thứ tự gia phả nhà họ Tạ, đến thứ tự 2 chị em Cát Niên là đời chữ “Niên”. Nghe nói chữ Vọng trong tên em trai cùng âm với chữ “Vượng”, mang ý nghĩa hưng vượng, cũng hàm ý em trai là niềm hy vọng duy nhất của bố mẹ. bố mẹ đã tốn không ít tâm tư vào cái tên này, chứ đầu có như tên của Cát Niên. Cô chào đời vào trước tết, thế là bố cô đặt ngay cho cô cái tên “Qua Niên”. Tạ Qua Niên, đúng là cái tên thật buồn cười. Sau này ông nội nói cái tên đó