Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341528

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.

ói: “sao quẻ càng tốt thì lại càng đắt thế? Thà rút phải quẻ hạ hạ còn hơn, ít nhất thì cũng không phải mất tiền.”
“nói linh ta linh tinh.” Cát Niên không thích nghe những luận điệu kiểu như thế này, cô lại nói tiếp: “lần đầu tiên tớ nghe có người nói chỉ vì tiết kiệm chút tiền mà nguyện cả đời mình xui xẻo.”
“Hay là bọn mình thử xem sao!”
“Tớ chẳng còn một đồng nào cả.”
Vu Vũ cười nói: “không sao, ông lão này thể nào mà chẳng phải đi vệ sinh, đằng nào ở đây cũng không có người, chúng ta tranh thủ rút quẻ là được. Với lại, cũng chẳng cần người khác giải quẻ, không phải cậu chính là một đại sư xem bói đó sao!”
Cũng không cần phải đợi lâu, cụ già ngồi bên chiếc bàn quả thật phải đứng dậy đi vệ sinh, ở đây cũng chẳng có giá trị nào nên cũng chẳng phải đề phòng, hơn nữa ông ấy cũng không thể nào nghĩ được là lại có 2 đứa trẻ đến “trộm quẻ”, cái này thì có gì đáng để ăn trộm chứ, đa phần mọi người rút quẻ xong cũng có đọc hiểu được đâu.
Ông lão vừa đi, Cát Niên và Vu Vũ liền nhanh như chớp lao đến trước bàn thờ, Cát Niên thoắt một cái đã quỳ trên chiếc gối quỳ, cô nhìn thấy Vu Vũ vẫn còn đứng ngây ra đấy liền kéo ống tay áo của cậu, hai người cùng quỳ gối xuống.
“Nhanh xóc đi.” Vu Vũ đưa ống quẻ cho Cát Niên và nói.
Cát Niên lắc đầu: “cậu xóc trước đi!”
Động tác của Vu Vũ rất nhanh, chỉ mấy giây sau, một thẻ tre rớt xuống khỏi ống thẻ. Cát Niên nhặt quẻ tre lên hộ cậu, trên đó viết “quẻ thứ 54”
“đến lượt cậu đấy Cát Niên.”
Hai tay Cát Niên cầm lấy ống quẻ và xóc thật lực nhưng dường như ống quẻ cố ý không theo lời cô, xóc thế nào cũng chẳng rơi xuống.
“Nhanh lên đi, ông già sắp quay lại rồi!”
Vu Vũ càng giục, Cát Niên lại càng rối tung lên, tiếng hắng giọng của ông lão hình như đã vọng đến từ điện chính, cô lắc cái ống đựng quẻ mạnh đến nỗi lòng bàn tay đầy mồ hôi, tâm trí thúc giục cô phải nhanh lên, nếu thật sự có thần linh, xin hãy cho con một chút báo hiệu đi.
Thần linh dường như đã nghe thấy lời thỉnh cầu của cô, khó khăn lắm quẻ tre của Cát Niên cuối cùng cũng rơi xuống.
Thẻ thứ 12.
Cô vội vàng chạy đến trước bản thẻ tìm hai tờ giấy màu vàng tương ứng với 2 số quẻ.
“54, 54, 12, 12...”
Vu Vũ lo lắng trông trừng giúp Cát Niên.
Cát Niên tìm thấy số thẻ 12 của mình trước, là thẻ trung, sau đó mới nhìn thấy quẻ số 54, hàng đầu tiên của quẻ thẻ chính là – thẻ hạ hạ. Thẻ hạ hạ và thẻ thượng thượng giống nhau, đều là không dễ xóc phải. phần lớn mọi người đều là người bình thường, mà cuộc đời người bình thường thì có cả vui và buồn.
Cát Niên thở dài ngao ngán, cái cậu Vu Vũ thối mồm này, cái tốt thì không linh cái xấu sao mà linh thế.
“Xong chưa Cát Niên? Chúng ta phải đi rồi!” Vu Vũ vẫn không biết gì cả, nên cứ thúc giục cô.
Bỗng nhiên Cát Niên nảy ra một ý nghĩ, cô không muốn cho Vu Vũ biết về quẻ thẻ của cậu, thế là mỗi tờ thẻ cô chỉ xé lấy một nửa, để nửa có chữ thẻ hạ hạ lại trên bảng.
Tờ thẻ của Vu Vũ bị mất một nửa, phần còn lại chỉ vẻn vẻn có một câu “biển khổ quay đầu chẳng thấy bờ”.
Cát Niên xem xong cô lại thấy bất an đến khó tả, cô không muốn thấy một số mệnh như thế này! Liệu có cách nào tháo gỡ không nhỉ?
Thừa lúc Vu Vũ không chú ý, cô thuận tai xé bừa một quẻ thẻ khác rồi giấu tờ thẻ cũ vào trong túi quần, trước khi ông già quay lại, cô và Vu Vũ đã men theo con đường cũ rời khỏi đó như thể chưa hề có ai đến đây vậy.
Về đến bên bờ sông, quả nhiên Vu Vũ hỏi: “thẻ của tớ đâu rồi, xem cho tớ đi mau lên.”
Cát Niên móc tờ thẻ giả mà cô đã rút lần thứ 2 ra đưa cho Vu Vũ.
“Người ngu muội tỉnh mộng không biết... cái này là nói tớ đấy à? Có mỗi tí tẹo thế này thôi hả, sao tớ cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó nhỉ, Cát Niên, thế này là thế nào?”
“Cậu cứ giục loạn hết cả lên, nửa trên lại dính chắc quá, tớ không xé suống được.” Cát Niên nói bừa, “Đây là thẻ thượng đấy. Ý nói là có chuyện tốt, có người tốt ở bên cạnh cậu mà cậu vẫn không biết. có ai ngốc như cậu không? Thế mới nói cậu là “người ngu muội”, có điều, đợi khi cậu mở mắt ra, cậu sẽ nhận ra tất cả.”
“Người tốt, chuyện tốt á?” Vu Vũ lắc đầu không hiểu. “Tớ chỉ mong lần thi lên cấp này không quá tệ, còn cậu nữa, Cát Niên, tớ mong cậu có thể thi đỗ vào trường Trung học số 7.”
Cát Niên mỉm cười, “cậu chỉ được mỗi cái thế, tớ xem thẻ của tớ nào... dược thành bích hải nan bôn.”
“Câu này nghĩa là sao?” Vu Vũ hỏi.
Cát Niên cũng không hiểu lắm, cô nhắc đi nhắc lại câu này.
Theo sự tích, hằng nga trộm thuốc bất tử của Hậu Nghệ, vì thế nàng mới có thể bay lên mặt trăng, ở trong cung Quảng Hàn nhìn trời xanh biển rộng mà trong lòng thấy cô đơn lẻ loi. Vậy câu “dược thành bích hải nan bôn” rốt cuộc có hàm ý gì? Điều gì khiến hằng nga có được thuốc bất tử rồi mà vẫn không nỡ bay đi chứ? Không lẽ mọi thứ đã chuẩn bị đẩy đủ rồi, nhưng cung trăng kia không còn gì khiến cô mong đợi nữa hay sao? chẳng lẽ cô ôm mãi nỗi cô đơn lạnh lẽo đến vô hạn trên cung trăng rồi cuối cùng lại nhớ đến một bóng dáng xưa ư?
“thôi, cái này cũng chỉ để cho vui ấy mà, thẻ của tớ là thẻ tru