XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.

nên lo lắng, làm thế nào để tìm được Vu Vũ? Nhà cậu không có điện thoại, nếu đến gõ cửa nhà cậu nhỡ người khác nhìn thấy rồi lại đến tai hai bác cô thì thể nào cô cũng bị mắng cho một trận. đang phân vân do dự thì cô chợt nghe thấy có tiếng người gõ vào cửa kính, đây là ám hiệu mà chỉ cô và Vu Vũ mới biết mà thôi.
Cát Niên vui mừng khôn xiết vì sự xuất hiện quá đúng lúc của Vu Vũ. Cô bước ra mở cửa sổ, đúng là Vu Vũ đang đứng cười hì hì ngay bên ngoài.
Cát Niên cũng cười nhìn cậu. Trước khi gặp Vu Vũ cô có cảm giác như có bao điều muốn nói với cậu, nhưng khi cơ hội đến rồi thì mãi cô mới thốt ra được một câu.
“Vu Vũ, tớ phải đi rồi.”
Giọng cô bình tĩnh hơn so với tưởng tượng của mình.
Qua lớp cửa kính, Vu Vũ cũng nhìn thấy rõ căn phòng đã trống rỗng của Cát Niên.
Vu Vũ nói: “trường trung học số 7 tốt hơn trường ở đây, nhà cậu cũng tốt hơn chỗ này.”
Cát Niên muốn hỏi: “cậu sẽ đi tìm tớ chứ? Liệu cậu có quên tớ không?” nhưng cô lại nghĩ cho dù bây giờ Vu Vũ nói rằng cậu sẽ không quên nhưng nếu một ngày nào đó cậu thực sự quên mất cô thì cô cũng chẳng có cách nào cả.
“tớ nhìn thấy cửa hàng của Lâm Hằng Quý lại mở cửa rồi.” nỗi sợ hãi vẫn tồn tại trong sâu thẳm trái tim của Cát Niên, cô không biết nói với ai, chỉ mong Vu Vũ có thể hiểu được tâm trạng mình.
“Sợ gì chứu, tớ sẽ đứng ở nghĩa trang liệt sĩ trông chừng cho cậu, sẽ luôn dõi theo cậu. Nếu lão ta lại dám làm gì cậu thì tớ quyết giết chết lão!”
Đó là những lời từ biệt của Cát Niên và Vu Vũ. Cô cứ tưởng rằng cô và Vu Vũ thể nào cũng phải có người rơi nước mắt. bởi vì trong suốt mấy năm nay, trong thế giới của cả hai thực chất chỉ có nhau mà thôi. Cát Niên trở về nhà, tuy không phải là xa xôi cách trở gì nhưng cơ hội gặp nhau sẽ rất ít, không thể nào thoải mái thân thiết như thời gian qua nữa.
ấy vậy mà sự thật không đến mức bi thương ủy mị như cô dự đoán. Cả hai người bọn họ cười từ đầu đến cuối, mọi chuyện đều có vẻ rất nhẹ nhàng. Đến phút cuối, Vu Vũ nói với Cát Niên, cậu đã trồng một cây tỳ bà ngay trong vườn nhà cậu, nhưng không biết nó có sống được hay không.
Cát Niên thích quả tỳ bà, chẳng trách Vu Vũ xin cô hạt tỳ bà, hóa ra là để trồng cây cho cô. Trong lòng Cát Niên tràn ngập niềm vui, cứ như thể cô đã nhìn thấy lúc cây tỳ bà lớn lên, quả tỳ bà chín vàng ươm đầy cây, vươn ra bức tường rêu phong của nhà Vu Vũ. [ bạn đang đọc truyện tại '>
Buồn gì chứ? Nói không chừng một ngyaf nào đó, cô lại có thể ngồi dưới gốc cây tỳ bà cùng với Vu Vũ, cẩn thận nhặt từng quả tỳ bà rơi dưới đất.
Cây lựu của Vu Vũ, cây tỳ bà của Cát Niên, tuy không ở cạnh nhau nhưng dù sao cũng có thể làm bạn với nhau, hơn nữa, thể nào cũng phải cớ cây ra quả chứ.
Vu Vũ không hiểu tại sao tự dưng mặt Cát Niên lại đỏ lựng lên như vậy, cô vội vàng giấu đi sự lúng túng của mình.
“Phải trồng thêm nhiều cây nữa vào, nếu trong vườn chỉ trồng có mỗi một cây tỳ bà thì thành chữ “khốn” à, như thế sẽ không tốt.”
Vu Vũ cười ngặt nghẽo: “Tạ đại sư ơi, cậu càng ngày càng mê tín rồi đấy, nói như cậu thì mỗi nhà phải có vài người, nếu nhà chỉ có một người thành chữ “tù” sao?”
Không có ai ở nhà nên tiếng cười của hai người có thể vang vọng một cách tự do thoải mái.
Buổi chiều, Cát Niên thu xếp xong hành lý, từ biệt nhà bác gái.
Cho dù bạn đã từng rất không thích một nơi nào đó, nhưng sau một thời gian dài gắn bó thể nào cũng nảy sinh tình cảm, đến khi phải rời xa nơi đó bạn chắc chắn sẽ cảm thấy có chút gì đó buồn rầu. Đây là điều người ta không có cách nào chống chế được.
Để chìa khóa dưới bậc cửa xong, Cát Niên xách một chiếc túi lớn, đơn độc đi trên đường, cứ đi được một đoạn cô lại ngoái lại nhìn về phía ngĩa trang liệt sĩ, nơi đó địa thế cao,, đứng ở phía trên, tất cả người đi lại, xe cộ, đường sá ở phía dưới đều nằm gọn trong tầm mắt.
Sắp đến trạm xe bus rồi, ở góc độ này có thể nhìn thấy những mảng màu đỏ ở nghĩa trang liệt sĩ, đó là hoa của cây lựu đã nở rộ, dưới đó còn có một chấm trắng, chấm trắng này chính là Vu Vũ.
Cát Niên có thể tưởng tượng được vẻ mặt tươi cười của Vu Vũ đứng dưới bóng hoa, đầu cậu ấy trọc lốc, hàm răng cậu ấy sáng bóng dưới ánh mặt trời.
Sau này, Vu Vũ kể với cô, thực ra lần đó, cậu ngồi dưới gốc cây, cậu bị ngủ gật, mắt cậu nhắm nghiền, nhưng Cát Niên không hề biết. cô chỉ tin rằng Vu Vũ sẽ luôn dõi theo từng bước đi của cô, mãi mãi dõi theo, vì thế mà cô không có gì phải sợ hãi nữa.






Nhà vua và dân lành
Hai người bọn họ, một người nghiêm túc, người còn lại răm rắp nghe lời, cảnh tượng đó trông cứ như lính Nhật tra khảo dân lành Trung Quốc vậy.
Nỗi vui mừng khi thi đỗ vào tường trung học số 7 của Cát Niên bị nhạt nhòa đi rất nhiều khi cô phải xa vv, nhưng dù sao đi nữa đây cũng là chuyện vui. Trường trung học số 7 là trường trung học nội trú nổi tiếng. Cát Niên tưởng rằng như vậy ít nhất cô sẽ có được chút tự do.
Ai ngờ mọi chuyện chẳng như ý người. sau khai giảng, mẹ cô nói hoàn cảnh nhà cô không được khá lắ