Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Cho Anh Nhìn Về Em - Tâp 1

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341539

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.

ạnh cô, ông châm 1 điếu thuốc, khói thuốc nồng nặc khiến cho Cát Niên muốn trào nước mắt.
“giải quyết nội bộ tức là gia đình chúng ta sẽ tự giải quyết với nhau. Đẹp đẽ thì khoe ra xấu xa thì đậy lại, Lâm Hằng Quý là đồ súc sinh, hắn ta không bằng loài cầm thú nhưng hắn ta lại là em họ của bác rể, bác rể con đối với con cũng không tồi đúng không, mấy năm nay cuộc sống của con ở đây đều nhờ cả vào hai bác. Chuyện này mà lộ ra ngoài thì nhà bác rể con làm sao dám ngẩng mặt lên mà sống nữa.”
“Bố, ý của bố là... lão ta không phải ngồi tù sao?”
Bác gái nói xen vào: “con bé ngốc này, ông ta có ngồi tù thì con được cái gì chứ. Cần đánh thì con cũng đánh rồi. ông ta cũng chưa kịp làm chuyện gì bỉ ổi đến mức đáng ném vào vạc dầu đúng không? Bác rể của con sẽ đi nói chuyện với cái loại người vô liêm sỉ đấy, tiền thuốc men, viện phí các thứ đừng có mà mơ. Hắn bị chấn thương sọ não cũng được, vỡ đầu cũng chẳng sao, đáng đời lão.”
“Thằng súc sinh đấy thật đáng chết.” mẹ cô cũng nguyền rủa thêm một câu.
Bác trai, nãy giờ im lặng chẳng nói lời nào, bỗng lên tiếng: “Mọi người yên tâm, còn khoản tiền bồi thường tinh thần thì tên súc sinh ấy chắc chắn sẽ phải trả.”
Cát Niên ngây người ra: “cháu không cần tiền của ông ta!”
“Cát Niên, con còn nhỏ, chuyện gì cũng không hiểu. Hãy cho qua chuyện này đi.” Mẹ cô an ủi.
“Không, con muốn ông ta phải ngồi tù.” Tiếng của Cát Niên rất nhỏ nhưng thái độ của cô lại rất kiên quyết và dứt khoát. “con phải đi tố cáo ông ta!”, nhớ lại cơn ác mộng lúc trưa, đôi tay khiến người ta phải buồn nôn của Lâm Hằng Quý trong căn phòng tối tăm và chật hẹp ấy, Cát Niên chớp mắt, nước mắt cô bỗng trào ra.
“Im ngay!” bố cô vứt mạnh đầu thuốc lá xuống sàn đất rồi nói “Mày không có não à? Chuyện này mà truyền ra ngoài thì một đứa con gái chưa chồng như mày làm sao mà sống được.”
“Con không sợ điều đó.” Cát Niên rụt rè cãi lại.
“Mày không sợ nhưng bố sợ, nhà họ Tạ chúng ta từ trước đến nay chưa từng bị điều qua tiếng lại bao giờ. Bố đã nói với mày từ lâu rồi, là con gái phải biết yêu lấy bản thân mình, bác mày cũng đã nói rồi, suốt ngày đi với những cái thằng lưu manh ấy, thì ai coi mày là con nhà tử tế? nếu không thì tại sao cái thằng súc sinh đó lại không làm thế với người khác? Mày đừng có làm cho tao thêm loạn óc nữa, gần đây đã đủ lắm chuyện lắm rồi. để nuôi sống mấy đứa chúng mày, cả ngày tao phải lăn lộn bên ngoài, mệt như chó ấy. Mẹ cha mày, mày còn gây thêm chuyện cho tao! Việc này cứ quyết định như thế đi, mày còn dám nói ra thì tao coi như không có đứa con gái như mày nữa! còn nữa, thu dọn đồ đạc mau, mày làm phiền hai bác cũng lâu lắm rồi, từ nay trở đi, mày dọn về nhà ở.”
Sự việc mà Cát Niên canh cánh trong lòng này kết thúc trong thầm lặng như vậy đấy, sẽ không có ai nhắc đến chuyện này nữa, coi như nó chưa bao giờ xảy ra. cuối cùng cô cũng được về ở với bố mẹ mình. Con người thật kỳ lạ, sáu năm trước, khi dọn đến sống với bác gái, cô thấy cuộc đời thật là tối tăm, ấy vậy mà sáu năm sau khi được trở về với bố mẹ, cô cũng chẳng thấy mình vui hơn chút nào. Thực ra cũng chỉ là xoay một vòng rồi lại trở về vị trí cũ, nhưng mọi thứ giờ không còn như trước nữa. cuộc sống cũng giống như kính vạn hoa vậy, bạn tưởng rằng mình chỉ xoay nhẹ một tí thôi nhưng thực ra bên trong nó đã biến hóa rất nhiều, biến thành cả một thế giới khác.
Người lớn đã nhắc đi nhắc lại rằng không cho Cát Niên và Vu Vũ chơi với nhau, thậm chí cả nói chuyện cũng không được. Bố cô nói, nếu như Cát Niên không chịu nghe lời, ông sẽ bảo bác rể cô chặt đứt hai chân của Vu Vũ. Ngay cả trong mấy ngày thu dọn đồ đạc, bác gái cũng trông chừng cô rất chặt, chỉ sợ sắp hoàn thành nhiệm vụ rồi lại xảy ra sai sót gì thì khó ăn nói với bố mẹ Cát Niên. [ bạn đang đọc truyện tại '>
Giờ phút chia tay đến thật nhanh, làm cho người ta hoàn toàn không kịp chuẩn bị gì.
Đúng vào lúc Cát Niên đang u sầu buồn bã, giấy báo trúng tuyển của trường Trung học số 7 được chuyển đến tay cô. Trường mà Cát Niên đang học là trường cấp Hai ngoại ô thành phố, chất lượng dạy học không thể nào so sánh được với các trường trọng điểm của thành phố. Tham gia kỳ thi lên cấp Ba có khoảng hai trăm học sinh lớp chín, Cát Niên đứng thứ ba toàn khóa, những học sinh có điểm số cao hơn cô đều đi học trường trung cấp, thời đó trường trung cấp lại được ưa chuộng hơn cả trường cấp Ba. Nên cuối cùng cả trường Cát Niên chỉ có mỗi Cát Niên là nhận được giấy báo trúng tuyển của trường Trung học số 7, Vu Vũ thì được nhận vào một trường dạy nghề cấp Ba.
Ngày chuyển về nhà, Cát Niên thức dậy rất sớm. bố cô đã mang những hành lý cồng kềnh về nhà từ ngày hôm trước, rồi ngay sau đó ông lại phải đi chở hàng đường dài ra ngoại tỉnh, mẹ cô thì ở nhà trông em, không thể đi được, hai bác cũng có việc riêng cả rồi thế nên mọi người để cô tự thu xếp nốt những đồ lăt vặt cuối cùng tự bắt xe bus về nhà. Cát Niên cảm thấy vui vì điều đó, đi thì tất nhiên phải đi rồi nhưng trước khi đi cô nhất định phải từ biệt Vu Vũ cái đã.
Nghĩ đến đây Cát Niên lại trở