Tướng Công Thiếp Tóm Được Chàng Rồi
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1653 lượt.
mặt Cát Niên.
“Tớ, tớ tha thứ cho cậu rồi.” Cát Niên ngồi trên ghế bất giác giật lùi về phía sau.
“Tớ đã nói gì đâu, cậu vội vàng gì chứ?” Hàn Thuật cười chế nhạo, trông thái độ của cậu ta, Cát Niên cảm thấy mình như là một tội nhân đã khiến cậu ta mất phong độ.
“Xin lỗi nhé, bạn Tạ Cát Niên, do tớ không cẩn thận, xin hãy tha lỗi cho tớ.” Lúc trước trông Hàn Thuật có vẻ không được cam tâm cho lắm, nhưng lúc xin lỗi lại có vẻ rất nghiêm túc, thậm chí cậu còn khom lưng cúi đầu nữa.
Mặt Cát Niên lại đỏ bừng lên, cô hoang mang đến mức không biết nói gì nữa.
“Ừ, bình… bình thân.”
Nói xong, cô hận không thể cắn đứt lưỡi mình được. Cái gì với cái gì chứ, cô đúng là trúng độc của tiểu thuyết võ hiệp rồi.
Hàn Thuật nghe xong, nhìn Cát Niên mặt đang đỏ bừng bằng một ánh mắt kỳ quái, cậu lại khom lưng rồi nói dõng dạc: “Tạ ơn long ân.”
Chu Lượng, Phương Chí Hòa đều phá lên cười, ngay cả thầy giáo và bác sĩ trực ban cũng không nhịn được cười.
Cát Niên không muốn ở đây thêm chút nào nữa, cô tụt xuống ghế, không dám đưa mắt nhìn bất cứ một ai đứng xung quanh mình, cô nói bằng giọng nhỏ như muỗi kêu: “Em đi trước ạ.”
“Thầy ơi, bọn em đi được chưa ạ?” Hàn Thuật và hai người bạn của cậu ta cùng đồng thanh hỏi.
Chủ nhiệm lớp của Cát Niên khua tay: “Đi đi, đừng có đùa nữa đấy.”
“Đi thôi, Hàn Thuật.” Hai người bạn một béo một gầy đẩy Hàn Thuật ra khỏi phòng y tế.
Con trai ai cũng đi vội vã, nhanh như gió, Cát Niên đứng bên ngoài cửa phải tránh sang một bên nhường cho bọn họ đi trước.
Lúc Hàn Thuật đi qua Cát Niên còn thì thầm trách móc bọn Chu Lượng: “Tất cả là tại các cậu múa may vớ vẩn, cái gì mà Thái Cực kiếm pháp, lại còn tuyệt học Võ Đang nữa chứ, đúng là một mớ hỗn độn. Thôi, không thèm nói với các cậu nữa, tớ còn phải đi nhặt chổi lại đã, một lúc nữa phải trả lại cho Ủy viên lao động.”
“Hứ, làm sao mà tớ biết ‘kiếm’ của cậu có mắt được, hay là lát nữa mình luyện tiếp nhé.”
“Thôi khỏi, vẫn thấy chưa đủ phiền phức à.”
Mấy người Hàn Thuật vừa đi vừa nói, một lúc sau, cậu ta cảm thấy có gì đó khác lạ, quay đầu lại nhìn thì thấy Cát Niên đang đi sau họ khoảng chừng ba mét, trông thấy Hàn Thuật đứng lại, cô cũng bất giác dừng theo, như thể họ đang chơi trò 1 2 3 người đầu gỗ vậy.
“Đi theo bọn tôi làm gì vậy hả Lão phật gia?” Hàn Thuật nói với giọng điệu mỉa mai, dường như cậu đã quên mất đây là con đường duy nhất để rời khỏi phòng y tế.
Cát Niên mở miệng định nói nhưng lại thôi, cô biết nhất định là Hàn Thuật sẽ thấy bộ dạng của mình thật nực cười nhưng cuối cùng cô cũng không nhịn nổi: “Ừm, cái đó, cái Thái Cực kiếm pháp ấy, thật ra mình muốn nói, nó… nó… không phải là của phái Võ Đang.”
Hàn Thuật nhìn chằm chằm Cát Niên một lúc, như thể Cát Niên là một vật thể lạ rơi từ mặt trăng xuống.
“Cô ta nói cái gì đấy?” Hàn Thuật quay sang hỏi lại các bạn.
Phương Chí Hòa cố nhịn cười trả lời Hàn Thuật: “Cô ấy nói Thái Cực kiếm pháp của cậu không phải của phái Võ Đang.”
Hàn Thuật tiến lên một bước, Cát Niên lùi về phía sau một bước.
“Được rồi, cậu nói tiếp đi, nói một lần cho xong đi.” Kazuma hiện rõ vẻ mặt tuyệt vọng.
“Thái Cực kiếm pháp là của Thái Cực Môn. Phái Võ Đang có Thái Dậu Huyền Môn kiếm, Bát Tiên kiếm, Cửu Cung Bát Quái kiếm, Long Hoa kiếm… nhưng không có Thái Cực kiếm.” Cát Niên nhìn vẻ mặt sưng sỉa của Hàn Thuật. Cậu ta bị cận thị từ nhỏ, nhưng không biết đã làm phẫu thuật từ bao giờ, mắt cậu ta trông rất đẹp, giả dụ như không có tia nhìn hung dữ như băng tuyết thì thoạt trông lại tưởng cậu đang nhìn Cát Niên đắm đuối.
“Xin lỗi nhé, không phải tớ bắt lỗi cậu đâu, kiếm pháp của cậu cũng rất tốt, rất tốt!” Cát Niên chợt thấy, đối với con người này, có lẽ nói bớt đi một câu thì tốt hơn.
Hàn Thuật kéo dài giọng: “Vậy xin hỏi cậu, kiếm pháp của tôi nên gọi là kiếm pháp gì?”
Cát Niên xoa xoa chỗ đau ở sau đầu.
“Tịch Tà kiếm pháp!”
Cô nói xong bèn men theo cây ô rô bên đường bước đi thật nhanh.
Hàn Thuật sờ sờ cằm.
Tịch Tà kiếm pháp?
Mãi một lúc sau, tên béo Chu Lượng mới nói nhỏ với cậu bé ít khi động đến sách truyện như Hàn Thuật: “Đã nhớ ra chưa… Lâm Bình Chi (1)… Nhạc Bất Quần (2)... muốn luyện thần công phải tự thiến mình!”
(1), (2). Nhân vật trong tiểu thuyết võ hiệp Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung
Hàn Thuật chợt hiểu ra, giậm chân chỉ tay về phía Cát Niên đã cao chạy xa bay rồi hét lên: “Con bé này được lắm, lại còn chửi người khác nữa à!”
Cát Niên vờ như không nghe thấy, cô chạy về bãi cỏ gần tòa nhà thực nghiệm, đúng lúc gặp Trần Khiết Khiết đang đẩy chiếc xe lá cuối cùng quay trở về.
“Thật xin lỗi quá, đây vốn là việc tớ phải làm.” Cát Niên thấy rất áy náy, cô không ngờ Trần Khiết Khiết đã thay cô hoàn thành hết phần công việc của mình.
“Có gì mà phải xin lỗi chứ.” Trần Khiết Khiết bỏ xe đẩy xuống. “Các bạn nói bạn bị chổi của Hàn Thuật đánh trúng đầu, cái tên đó, thật là quá đáng.”
Trần Khiết Khiết và Hàn Thuật trước đây học cùng một lớp ở trường Tiểu học thuộc trường Trung học số 7. Cát Niên đã từng