Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.
lạnh. Chỉ là cô bé đã trải qua nhiều cơn đau còn hơn thế này, đối với cô bé đau đớn đã trở thành một thói quen.
Hàn Thuật không thể không nghĩ đến nụ cười tươi tắn rực rỡ của Phi Minh khi ở bên mình, càng nghĩ càng thấy đau như bóp nghẹt tim, những phán đoán tàn khốc và khách quan của mẹ càng khiến anh thấy hoàn toàn bất lực.
“Con không thể để cô bé chết trên bàn mổ, mẹ, mẹ nói cho con biết chỗ nào có bác sĩ giỏi hơn, trong nước không có thì nước ngoài, con không thể để cô bé chết.”
Bác sĩ Tôn không tức giận trước việc con trai lòng dạ rối bời nghi ngờ và phủ nhận hoàn toàn năng lực của mình, ngược lại, bà vẫn dịu dàng nhìn Hàn Thuật, dùng ngữ điệu bình tĩnh nhất nói: “Nếu vậy có thể cô bé sẽ không chết trên giường bệnh mà chết trên đường đi.”
Hàn Thuật ôm mặt cúi gập người.
“Vừa rồi mẹ nói là kết quả xấu nhất, con có thể nghĩ theo chiều hướng tốt hơn, trong lúc này cũng chỉ có thể làm vậy thôi. Đừng tự làm khó mình, con trai.” Bác sĩ Tôn xoa xoa mái tóc ngắn của con.
“Con coi cô bé như con đẻ của mình.”
Bác sĩ Tôn định nói gì rồi lại thôi, bà thở dài, “Mẹ biết là con buồn, nhưng bên cạnh không chỉ có mỗi cô bé đó cần con quan tâm. Con đã vào thăm mẹ nuôi con chưa, còn bố con nữa, tối qua sau khi con bỏ đi, bữa tối ông ấy cũng chả thèm động đũa, cả tối thở ngắn than dài. Cậu hai, chúng ta đều dần già đi rồi, cha con sao còn để bụng qua đêm, tính khí của bố con, lẽ nào con muốn đợi ông ấy mở miệng xin con quay về?”
“Không phải con muốn gây sự với bố, bố đã nói tuyệt tình như thế mẹ còn muốn con phải thế nào?”
“Con không nghe ông ấy một lần được sao? Ông ấy cũng không thể hại con. Đi xin lỗi một tiếng, phục tùng một chút, có tấm gương chị con trước mắt, ông ấy không dám làm khó con đâu.”
“Đây chính là vấn đề mấu chốt, bình thường mắng chửi con thế nào, xem thường con thế nào cũng không sao, nhưng lần này con không sai, con không thể từ bỏ vụ án này, đây là vấn đề nguyên tắc. Mẹ, lẽ nào mẹ muốn con đi xin lỗi, bên ngoài vâng dạ nhưng bên trong chống đối hay sao?”
“Vụ án đó còn quan trọng hơn người nhà của con ư?” Bác sĩ Tôn đau lòng nhìn con trai, đứng giữa chồng và con, bà thực sự lưỡng nan.
Hàn Thuật mệt mỏi.
“Không thể so sánh như thế, không phải bố cũng luôn dạy con như vậy sao, ông ấy nói làm người trong đời phải có một số thứ đáng để tin, đáng để kiên trì, nếu như ngay cả đến những thứ đó cũng mất, thì thật quá bi kịch. Đây là lần đầu tiên con muốn làm cho tốt một việc, con cũng chỉ còn lại chút kiên trì này, đừng khiến con trở thành một người không thể tin vào điều gì được không?”
Bác sĩ Tôn không nói gì, một lúc sau mới hỏi: “Tối qua con ở đâu… nhà cô ấy à?”
“Khắp nơi đều có khách sạn, sao không có chỗ ở chứ?” Hàn Thuật cười khan mấy tiếng, nhưng làm gì có ai hiểu con bằng mẹ, chút tâm tư của anh sao có thể qua nổi mắt bà, huống chi anh còn muốn tự gạt mình đưa tay lên che vết thương rõ mồn một trên mặt.
“Mặt con sao thế này?” Bác sĩ Tôn trong lòng sao có thể không nghi ngờ, con trai bà quý nhất là khuôn mặt, hồi bé bị bố đánh đau, thằng bé vừa ra sức giãy giụa vừa gào lớn: ‘Đánh thì đánh, đừng đánh vào mặt!’ Động thủ trên mặt nó chẳng khác nào vuốt răng trong miệng hổ. Lần này lại bị cào đến kêu cũng không dám kêu một tiếng, không cần đoán cũng biết là ai làm, nhưng thằng con trai cưng của bà đã làm “việc tốt” gì để khiến một cô gái ôn hòa dịu dàng là vậy ra tay mạnh như thế này, nghĩ đến đây bà không dám nghĩ tiếp.
Bác sĩ Tôn trách: “Con thật vớ vẩn quá!”
Quả nhiên Hàn Thuật đỏ mặt tía tai không nói nổi câu nào.
Bác sĩ Tôn than thở: “Mấy bố con con ấy, hai chị em lại được cả thêm bố, đều xấu tính hệt nhau, không người nào khiến mẹ khỏi lo. Con không phải trẻ con nữa, còn làm mấy chuyện không chừng mực ấy cẩn thận hủy hoại cả bản thân, đến lúc ấy đến chỗ khóc cũng không có đâu.”
Hàn Thuật đi ra khỏi phòng làm việc của mẹ, quay lại phòng bệnh xem Phi Minh và Cát Niên. Trên người Phi Minh nối đủ mọi dây dợ máy móc, nhưng trạng thái có vẻ đã ổn định lại, đang thì thầm nói chuyện với Cát Niên. Hàn Thuật bước vào đúng lúc nghe được cô bé nói: “Không nhìn thấy cũng có cái hay, cháu không phải nhìn thấy bộ dạng mụn rỗ sau này của Lý Đắc nữa, người ta nói con trai hồi nhỏ đẹp trai thì sau này lớn lên sẽ trở nên rất xấu, rất xấu....”
Cô bé nói có vẻ rất thản nhiên, nhưng lại gần mới thấy hai bên quai hàm đầm đìa nước mắt. Hàn Thuật cũng giống như Cát Niên, thà nhìn cô bé mặc sức khóc lóc om sòm như hồi mới vào viện, cô bé có quyền thất thường ương bướng, có quyền gào khóc trút bỏ u uất trong lòng, còn hơn là bộ dạng lúc này. Cô bé bình tĩnh như vậy chỉ khiến trái tim những người đứng nhìn bên cạnh như muốn vỡ vụn.
Ngồi cùng hai cô cháu một lúc, Hàn Thuật mới nhớ ra cả ba người từ sáng còn chưa ăn gì, bây giờ đã đến chiều, bèn định ra ngoài kiếm chút đồ ăn. Vừa bước ra khỏi phòng bệnh, anh đã bất ngờ nhìn thấy một người phụ nữ ngồi lặng im trên chiếc ghế gần nhất, đó là Trần Khiết Khiết.
Hàn Thuật không biết cô ta đã tới được bao lâu, cũng k