Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.
nuôi tôi mà, cảm ơn cái gì. Lát nữa tôi cũng vào thăm bà.” Hàn Thuật nói xong liền chỉ chỉ vào nhà, nói rất tự nhiên: “Hay vào trong ngồi rồi nói chuyện?”
Anh đáp lại sự khách sáo của Đường Nghiệp như thể mọi mâu thuẫn trong công việc và những gượng gạo trước mắt đều tạm thời không tồn tại, không chỉ Đường Nghiệp mà ngay cả Cát Niên cũng chợt cảm thấy, anh mở miệng nói như vậy như thể chính anh mới là chủ nhân của căn nhà này, những người còn lại đều chỉ là khách không mời.
“Không cần đâu, tôi nói vài câu rồi đi ngay.” Đường Nghiệp lập tức trả lời không do dự.
Cát Niên xoay người qua một bên nói: “Anh vào đi, ngoài này lạnh.”
Đường Nghiệp không động đậy. Tình cảnh lúc này, quang cảnh trước mặt, không nói nổi kỳ dị đến nhường nào, dường như mọi thứ đều đang nhầm chỗ.
Tiếng pháo nhà chú Tài nổ đùng đoàng, đây là tập tục truyền thống, năm mới ngủ dậy việc đầu tiên là mở cửa đốt pháo, có ý “mở cửa đón hên.” Hàn Thuật đột nhiên vỗ vỗ đầu như vừa nhớ ra chuyện gì, anh hỏi Cát Niên: “Em không mua pháo à, cái này vẫn phải cần chứ, đốt pháo đuổi hết xui xẻo năm cũ. Hay là để anh sang nhà chú Tài mua luôn.”
Anh nói rồi liền quay đi cất bàn chải đánh răng, sau đó hấp tấp bước nhanh về phía nhà chú Tài. Chẳng ai tỏ ý kiến gì khác trước hành động này, dường như những người có mặt đều thấy thở phào nhẹ nhõm trước sự vắng mặt tạm thời của anh.
Hàn Thuật đi xa rồi, trước cổng chỉ còn lại Cát Niên và Đường Nghiệp.
“Hôm qua anh thất hẹn thật áy náy quá.” Đường Nghiệp vẫn đứng nguyên chỗ cũ nói.
Cát Niên đã từng nghĩ tới việc giải thích, cô vốn muốn nói với Đường Nghiệp, Hàn Thuật bị đuổi ra khỏi nhà nên mới để anh ở lại đây một đêm. Đây vốn là một phần của sự thật, nhưng nếu nói ra lại có khi thành giấu đầu hở đuôi. Đã không thể nói rõ, chẳng bằng không nói cho xong.
“Đừng nói thế, chuyện của anh quan trọng hơn.” Cô cúi đầu, mái tóc còn ẩm rũ xuống, càng khiến khuôn mặt nhỏ đến đáng thương.
Anh đã không có ý vào nhà, cô cũng chẳng nhiệt tình mời nữa, cả hai người đều ít nói bèn đứng im lặng trước cổng, khó khăn lắm mới mở miệng lại người này nói người kia cũng nói. Anh và cô gần như cùng lên tiếng một lúc.
“Cậu ấy vẫn rất bền lòng với em.”
“Giờ anh ổn không?”
Rồi họ dường như lại đều không nghe thấy câu nói của nhau, cùng đờ người ra.
Đường Nghiệp bật cười đầu tiên, anh làm như thể lặp lại lời vừa nói: “Anh chỉ muốn tới xem em có ổn không, giờ phải về bệnh viện đây.”
Cát Niên khẽ nở một nụ cười mờ nhạt, chẳng cố giữ anh lại: “Anh bảo trọng.”
Hàn Thuật rất nhanh đã mua được pháo từ nhà chú Tài, từ vị trí của họ có thể thấy anh đang cười cười khua tay tán chuyện với chú Tài, sắp sửa quay lại.
“Cát Niên, lần này xem ra anh trốn không nổi rồi. Xin lỗi em, điều ‘nếu như’ anh vẫn nghĩ xem ra chỉ có thể là ‘nếu như’, dù anh đã thực sự từng nghĩ như vậy. Nửa đời này anh đều làm những chuyện chẳng chút thực tế. Nửa đời đều do dự không quyết, quay đầu lại e rằng tất cả đều trống không.” Đường Nghiệp đột ngột bước lên một bước, anh nói rất nôn nóng, như thể vuột khỏi lúc này sẽ không còn thời gian nữa, anh và cô, cũng sẽ không còn thời gian nữa. “Anh là loại người chỉ đến khi đến bước đường chẳng đi đâu được nữa mới biết mình muốn đi đâu nhất, đáng tiếc tất cả đã muộn rồi… Cái này em cầm lấy.”
Lúc này Cát Niên mới nhận ra Đường Nghiệp dúi vào tay cô quyển sách anh vẫn đang cầm nãy giờ. Đó là cuốn Tây du ký bìa mềm lần đầu tiên đến nhà Đường Nghiệp cô đã từng mở ra xem, lúc đó hai người họ vừa mới biết nhau đã có một cuộc đọ sức nhỏ về chính quyển sách này.
Sách đã rất cũ nhưng lại là quyển sách Đường Nghiệp thích nhất.
“Em giữ lấy.” Anh nói.
Sự nhạy cảm từ trong xương tủy của Cát Niên khiến cô nhận lấy quyển sách liền lật giở theo bản năng, cô dễ dàng mở ra một trang, bên trong có kẹp một chiếc thẻ ngân hàng.
“Cái này….”
Hàn Thuật đang tiến lại gần, Đường Nghiệp dứt khoát đẩy tay Cát Niên lại, cắt ngang lời từ chối cô còn chưa kịp nói thành lời, “Tiền không nhiều nhưng mỗi đồng đều sạch cả, anh vốn để một người bạn giữ giúp, may như vậy mới có thể giữ lại, với tội danh của anh e rằng có khuynh gia bại sản cũng không đủ hoàn trả, anh cũng không biết còn có thể sống mà ra khỏi đó hay không. Cuộc sống của dì anh không có vấn đề gì rồi, vì vậy chỗ tiền này anh chia làm hai phần, một để lại cho bà anh, một đưa cho em. Em giữ lấy đi, rồi có lúc phải dùng đến.”
Anh nói chân thành từ đáy lòng, dường như đã sớm nghĩ đủ cách gạt bỏ mọi lý do từ chối của cô.
“Đây không phải là bố thí, Cát Niên, nếu như em coi anh là bạn thì đừng nói gì cả… chỉ là anh không yên tâm về em.”
Khi nói những lời này Đường Nghiệp vẫn lãnh đạm như cũ, không lo buồn cũng không phiền muộn, dường như chỉ đợi kết cục đã rõ mồn một ập đến. Chỉ là sự phó thác này khiến Cát Niên bỗng cảm thấy nao nao.
Cô thực ra đã từng nghĩ sẽ phó thác đời này cho anh, nếu như đời này cô bắt buộc phải có một người phó thác. Có lẽ yêu không đủ đậm sâu, nhưng cũng đủ ấm áp, hai người cùng hiểu nhau, cùng lượng th