Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342038

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2038 lượt.

ho anh có chỉ thích con gái một trăm phần trăm thì thế giới này bao người tốt là vậy, lẽ nào cô là báu vật trong bảo tàng?
Mấy hôm nữa Phi Minh sẽ đóng vai chính trong vở nhạc kịch của buổi văn nghệ mừng xuân ở trường, đó là vở “Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn” Cát Niên đã quá quen thuộc. Cô vẫn nhớ lần đó mình còn dắt nhầm tay một chú lùn. Đó đã là chuyện rất xưa rồi, từng lớp từng lớp học sinh lớn lên, chỉ có những câu chuyện cổ tích là mãi mãi không già.
Phi Minh đương nhiên được đóng vai công chúa Bạch Tuyết, quần áo biểu diễn đều được giáo viên trong trường sắp xếp đồng bộ, nhưng con bé cứ nhất quyết đòi Cát Niên mua cho mấy chiếc cặp tóc đáng yêu, đến hôm biểu diễn gài lên tóc sẽ sáng lấp lánh nhìn lung linh biết bao.
Quầy bán đồ trang sức con gái nằm cạnh quầy thu ngân. Phi Minh vùi đầu chọn chọn lựa lựa, con bé thấy mấy chiếc cặp tóc sặc sỡ cái nào cũng đẹp cả, không biết phải lấy cái nào bỏ cái nào, vừa ngẩng đầu lên định xin cô Cát Niên cho mua thêm mấy cái đã thấy cô không biết nhìn gì mà như mất hồn.
Phi Minh nhìn theo ánh mắt của cô, chỉ là một quầy thu ngân bình thường thôi mà, có gì hay ho đâu – à không không, cái cô đang đứng đợi thanh toán thật là đẹp, quần áo trên người cũng rất sang trọng, nhưng thu hút Phi Minh nhất chính là đống đồ chất cao như núi trên chiếc xe mua hàng đằng sau cô ấy, trong đó có biết bao thứ cô bé thích mà không dám mua.
Cũng một cảnh tượng nhưng qua mắt Cát Niên lại có cảm nhận hoàn toàn khác. Gần mười năm nay cô không gặp lại Trần Khiết Khiết. Đã làm vợ người ta, làm mẹ con người ta, nhìn Trần Khiết Khiết bây giờ cũng mập mạp hơn xưa, da dẻ hồng hào trắng nõn, ăn mặc cũng chăm chút hơn, phong thái chẳng kém năm nào, dù giữa siêu thị đông người qua lại, vẻ đẹp của cô ta vẫn nổi bật lên giữa cả hàng người.
Người phía trước đang thanh toán, Trần Khiết Khiết cũng không sốt ruột, quay đầu lại cười đùa với đứa bé đang được một người phụ nữ có vẻ là vú em ôm trong lòng. Tướng mạo cô ta không có gì thay đổi, chỉ có ánh mắt là đổi thay. Vẻ không an phận đằng sau gương mặt khuê tú giờ đã biến thành nét ôn hòa của một thiếu phụ. Cô ta trước nay vẫn luôn may mắn, khi trẻ có một tình yêu rung động dại khờ, trưởng thành rồi lại có một cuộc sống yên lành ổn định, cùng một quãng trải nghiệm, cô ta trải qua mà không hối tiếc, còn người khác lại ôm về một kết quả khó thành lời, dù cho kết quả này vẫn luôn mang theo dấu ấn không thể xóa mờ của cô ta.
Cát Niên phải thừa nhận, không phải cô chưa từng ngưỡng mộ Trần Khiết Khiết.
Lúc này, một người đàn ông tầm trạc tuổi Trần Khiết Khiết tay bê một đống đồ ăn vặt từ góc khác bước lại chỗ bọn họ, xếp đống đồ chất chồng như bộ đồ chơi xếp hình lên chiếc xe mua hàng đã sắp không nhét nổi gì nữa.
“Anh đi càn quét siêu thị đấy à?” Cát Niên nghe Trần Khiết Khiết trêu chọc người đàn ông.
Người đàn ông đó tướng mạo cũng xuất chúng y như Trần Khiết Khiết, nhìn hai người bọn họ thật giống một đôi ngọc đăng đối. Dường như anh ta nói lại vài câu, Cát Niên không nghe rõ, chỉ thấy Trần Khiết Khiết bật cười khúc khích, đứa bé trong lòng vú nuôi cũng khua chân khua tay theo bố mẹ.
“Cô ơi, rốt cuộc cháu được mua mấy chiếc kẹp tóc?” Phi Minh bên cạnh đã mất hết kiên nhẫn, kéo vạt áo cô hỏi.
“Ờ?” Trong giây lát Cát Niên sực tỉnh, Trần Khiết Khiết đang quay đầu đối diện chồng và con cũng bất ngờ đưa ánh mắt nhìn sang, Cát Niên bất giác kinh hãi, nhưng ánh mắt lướt qua không chút phản ứng, Trần Khiết Khiết lại quay đi cúi đầu nhìn đống đồ ăn người chồng vừa đem đến.
Trần Khiết Khiết yên lặng xem xét thời gian sản xuất mấy gói snack trên tay, vài giây sau mới chầm chậm đặt xuống, vẻ đầy do dự quay người lại, lần này cô ta nhìn chằm chằm vào Cát Niên, rồi lại nhìn sang Phi Minh, dần trở nên kinh hãi không dám tin vào mắt mình. Cát Niên e chỉ là một phút sau thôi, cô ta sẽ không chịu đựng nổi những cảm xúc phức tạp ấy mà làm ra chuyện gì kinh động mất. Suy cho cùng ngũ quan dù có như thần, chỉ cần đặt hơi lệch một chút đã có thể trở thành một hình bóng khắc cốt ghi tâm khác rồi. Phi Minh vẫn đang chuyên tâm ngắm nghía trước tấm gương nhỏ của siêu thị, cân nhắc xem cặp chiếc cặp tóc nào mới thật giống công chúa Bạch Tuyết, không để ý đến cặp mắt đang dần mờ đi của người lớn.
Cát Niên cúi đầu như đang nghĩ ngợi, nhưng cô hoàn toàn không cố tránh ánh nhìn của Trần Khiết Khiết, cô không có lỗi với ai, cũng chưa từng nghĩ sẽ quấy rầy đến ai hay làm ai khó xử, vì vậy lúc này không đến lượt cô trốn tránh.
“Em sao thế?” Nhân viên thu ngân đã xếp xong hàng vào túi cho cả nhà Trần Khiết Khiết, người đàn ông bên cạnh cô ta đón lấy đứa bé từ tay vú nuôi cũng nhận ra vẻ kỳ lạ của vợ.
“Không sao.” Trần Khiết Khiết như vừa tỉnh khỏi cơn mơ, níu lấy tay chồng, cười nói, “Em vừa nhìn thấy mấy cái cặp tóc, bỗng nhớ lại hồi bé rất thích đeo, giờ mà cặp lên đầu chắc người ta nói em điên mất.”
Người đàn ông thấy buồn cười cũng quay đầu lại nhìn, “Em hoài cổ như vậy từ lúc nào thế? May mà em đẻ con trai, nếu là con gái chắc sẽ bị em t