Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342208

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2208 lượt.

rang điểm cho mấy thứ xanh xanh đỏ đỏ ấy đầy đầu mất…”
Bóng dáng gia đình nhỏ đã xa hút, Phi Minh cuối cùng cũng đã chọn được hai đôi kẹp tóc ưng ý nhất, Cát Niên thở dài, ôm lấy vai cô bé.
“Xong rồi chứ, xong rồi chúng ta về nhà thôi.”
Đến Phi Minh cũng cảm nhận thấy Hàn Thuật đang dần rời xa cuộc sống của hai cô cháu. Trên thực tế, Hàn Thuật sợ rồi. Cuộc nói chuyện đêm Giáng sinh khiến anh cảm thấy thất bại thảm hại, nhưng nếu bảo chính Tạ Cát Niên cứng đầu đã gây ra cảm giác thất bại ấy chi bằng nói tất cả do anh tự chuốc lấy.
Anh chưa bao giờ cảm nhận sâu sắc cảm giác bất lực như thế. Rõ ràng khẩn thiết muốn giữ cô lại là vậy, nhưng giữ lại rồi phải làm gì, anh thực sự không biết; rõ ràng cảm thấy rất nhiều chuyện không đúng, nhưng tìm không nổi lý do nào phản bác lại cô, rõ ràng có lời muốn nói, những lời ấy dường như đã lên đến cửa miệng, chỉ đợi thoát ra, mà rồi cũng tiêu tan mất. Anh nghĩ rằng sự bù đắp của mình là sự cứu rỗi đối với Cát Niên, nhưng khi cô từng bước rời xa anh, anh mới nhận ra bản thân sao giống một chú sâu đáng thương cầu hoài chẳng được.
Sau khi Cát Niên bỏ đi, anh đưa Viện trưởng Thái về nhà. Mẹ nuôi tuổi đã cao, sức khỏe lại không tốt, Hàn Thuật không yên tâm về bà. Hai mẹ con vốn thân thiết cùng ngồi trong xe, lần đầu tiên rơi vào cảnh im lặng gượng gạo khó nói. Đến hôm nay nghĩ kỹ lại, từ khi đẩy Cát Niên vào tù, Hàn Thuật và mẹ nuôi chưa từng nửa lời nhắc đến cô trước mặt nhau, họ như hai con châu chấu trên một chiếc dây thừng, mỗi người đều dùng cách riêng cố chôn vùi chuyện cũ, bao chuyện không nên nói, cũng không muốn nói, bởi chỉ cần mở miệng nói ra mọi người đều sẽ đau lòng.
Xe đỗ dưới khu nhà Viện trưởng Thái ở, bà mở lời trước.
“Hàn Thuật, trong lòng con đang oán mẹ nuôi phải không?”
Hàn Thuật tắt đèn, rút chìa khóa xe.
“Mẹ lên nghỉ sớm đi, con tự bắt xe về.”
“Có lúc mẹ cũng nghi ngờ, nếu như lúc đó meh không cản con, mọi chuyện liệu sẽ thế nào, sẽ tốt hơn hay tệ hơn.”
“Mẹ cầm chìa khóa đi.”
“Mẹ nuôi không phải động vật máu lạnh, một cô gái tươi đẹp như hoa, năm đó thực sự mẹ không muốn đẩy con bé vào tù… Chỉ là sơ suất. Sau chuyện đó, mỗi lần tiếp nhận một vụ án nào, mẹ đều nhắc đi nhắc lại với chính mình, tuyệt đối không nên quá tự phụ, chỉ sơ ý một chút thôi, cả quãng đời tươi đẹp của ai đó có thể bị chôn vùi dưới tay mẹ.”
“Mẹ đừng nói nữa được không? Hôm nay mẹ suýt phát bệnh, sắc mặt mẹ kém lắm, giờ cũng không sớm nữa, con cũng mệt rồi.”
“Mẹ vốn cũng không muốn nhắc tới, nhưng giờ cô ta đã tìm đến tận cửa rồi. Hàn Thuật, mẹ không muốn con và Đường Nghiệp, bất kỳ ai trong hai đứa tổn thương, con có thể trách mẹ…”
“Con không trách ai cả chỉ tự trách mình, không liên quan gì đến mẹ, thế đã được chưa, được rồi chứ!” Hàn Thuật gầm lên, chính anh cũng tự giật mình. Anh lặng người một lúc, bạc nhược úp hai tay lên mặt, chẳng màng chuyện thất lễ trước mặt người lớn.
“Thực ra chuyện này từ lâu đã không liên quan gì đến mẹ, mẹ không oán không thù với cô ấy, hồi đó nếu như không phải vì con, mẹ đã không dây phải vũng nước đục ấy. Con đâu phải không có lương tâm, những chuyện ấy con đều rõ cả, nếu con còn trách mẹ thì con còn ra cái gì nữa!” Hàn Thuật cố dùng giọng nói dần chậm rãi trở lại bù đắp thái độ thất lễ lúc trước, rủ rỉ mà đau khổ, “Con chỉ nghĩ, nếu như hồi đó mẹ không cứu con, để con ngồi tù, hoặc để bố con đánh chết con, có lẽ lúc này mọi người đều cảm thấy tốt hơn… ít ra khi cô ấy nhìn con… khi cô ấy nhìn con…”
Hàn Thuật không nói tiếp, đưa tay ra lục bao thuốc lá và chiếc bật lửa Viện trưởng Thái để trong ngăn trữ đồ, khó khăn lắm mới châm được một điếu thuốc, rít một hơi thật sâu, khói thuốc đắng ngắt sặc tràn thẳng vào phổi.
“Con cũng không biết tại sao cô ấy lại quen Đường Nghiệp, nhưng mẹ đừng nghĩ theo chiều hướng xấu, chuyện này chắc chỉ là trùng hợp thôi, trước đây cô ấy chắc chắn không biết quan hệ giữa mẹ và Đường Nghiệp, cũng không tuyệt đối vì chuyện cũ mà tìm tới trả thù mẹ.”
“Sao con dám chắc như vậy?” Cũng không thể trách Viện trưởng Thái, bà đã nhìn thấy quá nhiều điều ác, bà không sao tin nổi Cát Niên không cần thứ gì.
Vì con đã muốn cô ấy tìm đến trả thù biết bao, đòi món nợ cũ cũng được, cái gì cũng được.
Đáng tiếc cái gì cô ấy cũng không cần. Sao cô ấy cái gì cũng không cần?
Những lời này Hàn Thuật không nói ra.
Viện trưởng Thái đã sống hơn nửa đời người, sớm đã có mắt tinh đời, trước kia bà còn cảm thấy bất ngờ trước tâm tư của Hàn Thuật, giờ nhìn bộ dáng như mất hồn của anh, nghĩ kỹ lại bà cũng hiểu được tám chín phần, vội vàng lấy điếu thuốc từ trong tay anh vứt ra ngoài xe.
“Nghe mẹ nói này Hàn Thuật, mười một năm rồi con vẫn còn si mê cô ta như vậy? Đường đường một trang nam tử, cứ gặp cô ta là trở nên hồ đồ. Nếu như trước kia thì cũng cho qua, nhưng giờ… Đừng nói cô ta còn đang chưa rõ ràng với Đường Nghiệp, kể cả không có chuyện đó, còn cùng với cô ta, lại thêm cả chuyện cũ, để bố con biết được, không phải là, không phải là… tuyệt đối không được, thằng Nghiệp cũng k


The Soda Pop