Bước Vào Tim Em Nhẹ Nhàng Như Thế
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342049
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2049 lượt.
hông thể cùng cô ta được…”
Viện trưởng Thái chỉ nghĩ cũng đã thấy vô cùng bất an, bên cạnh, Hàn Thuật bị từng lời mẹ nuôi tác động, ngồi ngây ra như phỗng.
Anh tự nhủ với mình, đó là bù đắp. Nhưng mẹ nuôi lại nói, đó là “si mê”!
Tình tiết mà anh đến nghĩ cũng không dám nghĩ đã bị lời nói có phần sợ hãi của mẹ nuôi miêu tả một cách rành rọt, anh nắm tay Cát Niên đứng trước mặt bố… nghĩ đến đây, ngay cả cảnh bị bố đánh cũng không còn đáng sợ nữa, thậm chí anh còn có chút mong chờ.
Điên rồi!
“Con, con về trước đây, tối nay đông người, về muộn sợ không kịp bắt xe.” Hàn Thuật mơ màng mở cửa xe rồi vội bước ra, một cơn gió lạnh thổi qua, anh thấy mặt mình nóng bừng.
Dứt khoát không quên
Nếu như là chị, mười một năm vẫn không quên nổi, vậy còn tiếp tục đấu với bản thân làm gì, chị dứt khoát cả đời sẽ không quên, thế thì sao nào?
Tết Nguyên Đán sắp đến gần, ngày cuối cùng của năm cũ, Hàn Thuật theo lệ thường về nhà bố mẹ ăn cơm, cùng mọi người tiễn năm cũ đón năm mới.
Hàn Thuật sợ nhất hai cụ ở nhà nói nhiều, định dây dưa đến giờ cơm tối mới xuất hiện, nhưng mẹ anh gọi từ sớm kêu đã hẹn với chị Hàn Lâm ở Bỉ, cả nhà cùng đoàn viên qua webcam, dặn anh về sớm không lại lỡ mất thời gian.
Hàn Thuật và chị gái rất thân thiết, cũng vì bố anh trước sau không chịu nhún nhường trước mặt con gái nên mấy năm nay Hàn Lâm đều không về nước, thường là Hàn Thuật cùng mẹ cứ hai năm một lần bay qua thăm chị. Đã lâu không gặp, Hàn Thuật cũng khá nhớ chị, vừa tan làm liền vội về nhà ngay.
“Ờ?” Ông cúi đầu uống một ngụm canh, thờ ơ đáp.
“Chắc bố cũng nghe nói Vương Quốc Hoa chết rồi, còn khoản tiền tham ô của ông ta vẫn chưa tìm ra. Con đã liên lạc với người con trai đang học ở nước ngoài của ông ta, theo anh ta nói, trừ khoản tiền hơn năm trăm nghìn tệ bố đưa cho một cục khi vừa mới xuất ngoại, thực sự không còn bất kỳ khoản chi tiêu nào lớn. Có nói bố cũng không tin, nhưng Vương Quốc Hoa chính là loại người đến cái quần lót rách cũng phải vá năm bảy lượt mới chịu vứt đi, con thật vẫn không tin ông ta một mình nuốt trọn món tiền này.”
“Vậy con nghĩ là thế nào, không phải mọi manh mối và bằng chứng đều dẫn đến ông ta sao? Trước nay bố vẫn nói với con thế nào, trực giác có thể lừa ta, còn chứng cớ thì không.”
“Không, không chỉ trực giác, mấy hôm trước con đã tới Cục Xây dựng Vương Quốc Hoa từng làm việc, cũng lật lại một số tài liệu cũ, tìm người hỏi han, vốn cũng không hy vọng có đột phá gì, kết quả lại phát hiện được một vài manh mối. Nội bộ chỗ họ từng có người đứng lên báo cáo, một năm trước đích thân phòng phát triển kế hoạch đã phê chuẩn cho công ty Quảng Lợi trực thuộc tập đoàn Giang Nguyên một lô đất dùng để xây dựng một khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, về mặt trình tự có lẽ có vấn đề. Người chịu trách nhiệm công ty Quảng Lợi họ Diệp tên là Diệp Bỉnh Văn, là em trai ruột chủ tịch tập đoàn Giang Nguyên, Diệp Bỉnh Lâm. Diệp Bỉnh Văn trước nay luôn có quan hệ mật thiết với Vương Quốc Hoa, con có lý do tin rằng Diệp Bỉnh Văn đã đem lại lợi ích gì đấy cho Vương Quốc Hoa, đây cũng là dự án cuối cùng trước khi vướng phải chuyện kia. Chỉ cần con tìm ra số tiền này, lần theo dấu vết, sự việc chắc chắn sẽ có tiến triển. Chỉ là con có chút nghi ngờ, vì sao trước kia con từng tiếp xúc với Cục Xây dựng bao lần như vậy mà không hề có ai hay bất cứ tài liệu nào để lộ ra chút gì liên quan đến chuyện này, giờ Vương Quốc Hoa vừa chết, mọi gốc rễ liền được phơi bày ra. Bố, bố nói xem đằng sau vụ án này liệu có còn một con cá to?”
Ông Hàn khựng lại một giây rồi nói: “Theo bố thấy, vụ án này liên đới quá nhiều, một chốc một lát không thể điều tra hết được, vụ này là của Viện Kiểm sát Thành Nam, việc cần gấp đối với con bây giờ là mau chóng tới Viện Kiểm sát Thành phố nhận chức, những chuyện còn đang dang dở có thể giao lại cho các đồng nghiệp khác mà.”
Hàn Thuật hơi kinh ngạc, “Bố, không phải trước đây bố luôn dặn dò con làm việc gì cũng phải có đầu có đuôi sao?”
Ông Hàn ngừng tay nói: “Trước đây bố cũng nói những việc không hoàn thành nổi trước tiên phải kiểm điểm lại khả năng làm việc của chính mình chứ không phải độ khó của công việc, con không nhớ sao?”
Hàn Thuật bị bố phủ đầu, thấy bao công sức đổ vào vụ án này của mình bị bố, người luôn là thần tượng trong công việc của anh phủ nhận hoàn toàn, anh bất giác không vui, cúi đầu ăn cơm, không nói thêm câu nói.
May có mẹ anh nhanh chóng giải vây, “Mẹ ghét nhất hai bố con cứ bàn chuyện công việc trên bàn ăn, lâu lắm mới cùng ăn một bữa cơm chẳng nhẽ không có gì khác đáng nói sao?”
Ông Hàn dường như cũng thấy vừa rồi mình nói quá nặng nề, sắc mặt dịu xuống ít nhiều, “Nói cái gì, ngoài công việc ra lẽ nào con trai bà không khiến người khác phải đau đầu? Ba mươi tuổi đầu rồi, vẫn như đứa trẻ ranh chưa lớn, không chịu ổn định gì cả. Người xưa đã nói: Tề gia trị quốc bình thiên hạ…”
Lại nữa rồi, lại nữa rồi. Hàn Thuật nhăn mày tỏ vẻ đau khổ, nhưng vẫn không thể ngăn nổi