The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2051 lượt.

g hơn các đơn vị khác, Tạ Vọng Niên sợ bối cảnh gia đình khiến mình tuột khỏi tay công việc tốt. Nhưng lòng Hàn Thuật vẫn cảm thấy khó chịu. Tuy anh vẫn biết Cát Niên sống một mình nuôi Phi Minh, hiếm khi qua lại với người khác, nhưng đây là lần đầu tiên anh được biết từ chính miệng em trai cô rõ ràng xác thực như vậy, ngay cả những người thân thiết nhất cũng đã hoàn toàn cự tuyệt cô.
Nếu như là anh, anh sẽ sẽ chết chìm trong sự cô độc ấy.
Thế nhưng kẻ đầu sỏ gây ra tất cả những chuyện này là ai?
Vẫn còn cách bãi đỗ xe mấy chục bước nữa, Hàn Thuật bước nhanh, đột nhiên mất đi dũng khí để người phía sau phục vụ mình, đó không phải người lạ, đó là em ruột cô, là người cùng chung dòng máu với cô.
“Cảm ơn cậu, tôi tự cầm được rồi.”
Hàn Thuật gượng gạo nói, định lấy lại túi đồ từ tay Tạ Vọng Niên. Vọng Niên giật mình, ngỡ mình trẻ người không hiểu chuyện, vô ý nói sai chuyện gì, chọc giận con trai chánh án Hàn, mặt khổ sở không chịu buông tay, ra sức lặp đi lặp lại, “Cứ để tôi, cứ để tôi.”
Cậu ta nào biết tâm trạng rối bời hoảng hốt trong lòng Hàn Thuật lúc này. Hàn Thuật thấy Vọng Niên như vậy, cũng không buồn lấy gói đồ nữa, dù gì đống thực phẩm dinh dưỡng này lấy cũng vô ích, vứt đi lại phí. Anh gần như nhảy vội vào xe, khởi động xe nhấn ga định lái đi, anh sợ nhìn thêm chút nữa sẽ lại nhìn thấy những nét quen thuộc trên khuôn mặt trẻ tuổi này.
Xe lướt qua Vọng Niên, cậu ta tay vẫn cầm gói đồ mẹ anh chuẩn bị, đứng như trời trồng tại chỗ, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Hàn Thuật cuối cùng vẫn dừng xe lại trước mặt Tạ Vọng Niên.
Anh hạ kính xe, nhìn cậu thanh niên đang đứng thộn mặt nói: “Cô ấy không có lỗi gì với cậu, sao không thể đối tốt với cô ấy một chút?”






Ai buồn ai hay
Anh nhìn người trong gương, lặp đi lặp lại: “Tôi rất ổn, tôi rất ổn… cậu thấy chưa?”
Hàn Thuật từ nhà bố mẹ về, đang đợi đèn đỏ thì nhận được một cú điện thoại từ Phương Chí Hòa, nói mai là Nguyên Đán rồi, ngoài đường rất là náo nhiệt, hỏi Hàn Thuật có muốn ra ngoài tụ tập chút không. Dạo gần đây, Hàn Thuật rất lười giao tiếp, nhưng lúc này trong lòng anh quả thật quá phiền muộn, Phương Chí Hòa lại là một trong những anh em tốt của anh từ nhỏ đến lớn, anh thầm nghĩ, thà tìm một nơi đông đúc uống vài ly còn hơn là về nhà đối diện với bức tường câm lặng mà hoang mang. Thế là anh lập tức nhận lời, quay đầu xe đi lên cầu vượt chạy thẳng đến hộp đêm Phương Chí Hòa đang ngồi.
Anh vốn nghĩ Phương Chí Hòa đang cùng đám anh em chí cốt đợi anh, đến rồi mới thấy cậu ta cũng chỉ một mình cô độc ngồi bên quầy bar, trước mặt đã có một chai rỗng không, nhìn thấy Hàn Thuật cậu ta liền vội vàng vẫy tay về phía anh.
Hàn Thuật bỗng thấy lòng dịu lại, anh vẫn nghĩ chỉ có mình anh cô hồn dã quỷ tối nay, hóa ra cũng như nhau cả thôi. Anh ngồi xuống bên Chí Hòa cười nói: “Xem tôi tốt chưa, trăm công nghìn việc vẫn đến đây bầu bạn với tên tiểu tử cậu.”
Phương Chí Hòa cười ha ha, “Các bé gái bị thành niên cũng chưa chắc đã dễ dụ đâu. Lúc người ta trẻ người non dạ còn không nắm được, vật đổi sao dời rồi càng vướng tay vướng chân thôi, cũng như có người, cá thịt không phải không có nhưng lại cứ thích đi gặm xương, mười mấy năm trời vẫn không gặm nổi, nhìn mà sốt ruột, sốt ruột!”
Cậu ta nói đến hai câu “sốt ruột” cuối cùng còn tự phổ nhạc ngâm nga trong miệng.
Hàn Thuật giả như không hiểu, “Mắng ai thế, chó mới gặm xương” nhưng vẫn bất giác lộ vẻ mất tự nhiên. Anh quay đầu đi, tránh ánh nhìn của Phương Chí Hòa, vờ như đang xem tiết mục biểu diễn trên sân khấu, cái nhóm nhạc này như tâm thần cả lũ gào thét cái gì không biết, càng nghe càng rối bời. Anh chép miệng một tiếng, vẫy tay ra hiệu nhân viên phục vụ đem tới một chai rượu mới.
Phương Chí Hòa nghịch miếng lót cốc, như tự nói với mình: “Ở đây cũng có ai đâu, cậu kìm nén nỗi gì, có câu nói cổ thế nào nhỉ, chết giữ thể diện sống chịu tội! Cậu giấu giấu giếm giếm như thế là sợ phải thừa nhận cũng có lúc Hàn Thuật cậu phải chịu thua chứ gì. Có một số chuyện, nói là chuyện riêng, thân làm anh
em bạn bè cũng không nên lắm mồm, mấy năm nay bọn tôi cũng không tiện nói gì, đứng từ góc độ tâm lý học, trốn tránh cũng có thể coi là một cơ chế phản ứng tự bảo vệ mình. Nhưng nếu cậu không thừa nhận cái hố đó tồn tại, cậu sẽ mãi mãi không thể vượt qua nó! Ai sáng mắt đều thấy cả, cậu nhớ tới ai, day dứt thế nào…”
Cậu ta cũng không chỉ rõ “ai” là ai, nhưng Hàn Thuật vẫn “có tật giật mình”, mặt biến sắc quay đầu lại, tức giận nói: “Cậu thấy tôi nhớ cô ấy lúc nào? Cậu đi guốc trong bụng tôi đấy à?”
Hàn Thuật hoàn toàn không giận Phương Chí Hòa nhưng vẻ hùng hổ trên mặt không thể kéo xuống trong chốc lát, anh gào lên hai câu rồi định thần lại, cắn răng giải thích, “Có nói cậu cũng không hiểu đâu, không phải tôi nhớ cô ấy, đó là tôi… là tôi thấy tội nghiệp cô ấy, cũng thấy có lỗi với cô ấy nữa… nếu không phải tại tôi, chắc chắn cuộc sống của cô ấy sẽ tốt hơn bây giờ, chí ít cũng không ph