Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
t sự có thể, anh nguyện quay lại từng ngày trong quá khứ, tốt, xấu, hạnh phúc, bất hạnh, tất cả lặp lại hết một lượt. Chỉ có điều, sẽ không khiến cô chịu chút tổn thương nào nữa.
Buổi văn nghệ mừng xuân của trường tiểu học Đài Viên Lộ được sắp xếp vào buổi tối, từ sáng sớm hôm ấy trời bắt đầu mưa rả rích, đến lúc chạng vạng thì trời đã tối từ lâu, bước trên con đường lầy lội, từng đợt gió thổi qua, khiến người ta cảm thấy còn lạnh hơn mức nhiệt độ thấp nhất trong dự báo thời tiết. Cát Niên và Phi Minh che một chiếc ô to khó khăn bước vội về bến xe buýt.
Cát Niên phải nói mãi Phi Minh mới coi như chịu đồng ý không thay luôn váy áo giày múa để tránh làm bẩn đồ. Vì buổi biểu diễn này, tối qua cô bé háo hức căng thẳng đến mức cả đêm không ngủ nổi, thế nhưng vừa ra khỏi nhà, nhìn thời tiết và con đường ướt nhẹp, tinh thần đắm chìm trong điệu múa và bài hát cổ tích cảu cô bé liền trở nên uể oải hẳn, cơn gió lạnh như gào thét bên tai.
“Cô thấy chưa, cháu đã bảo chỉ che một cái ô không được mà lại.” Phi Minh trách móc, miệng thở ra khói vì lạnh.
“Thế sao lúc cô không đi làm cũng đâu có việc gì làm đâu?”
Cát Niên cứng họng, cô nhận ra mình đã không nói lại nổi cô bé hơn mười tuổi này rồi.
Khó khăn mãi mới tới được hội trường trường học, Phi Minh không thôi hy vọng, vẫn ngó quanh bốn phía, trong lòng cô bé vẫn mong đợi chú Hàn Thuật đột nhiên bước ra từ một góc nào đó, cười hà hà đem đến cho cô bé “sự ngạc nhiên thú vị.”
Lát nữa thôi Phi Minh sẽ là công chúa Bạch Tuyết được bao người dõi theo trên sân khấu, cô bé mong biết bao có thêm một người mình yêu quý để cùng chia sẻ niềm vui với mình trong thời khắc ấy, đặc biệt là chú Hàn Thuật. Nếu như chú tới, tất cả các bạn học đã chế giễu cô bé là trẻ mồ côi sẽ nhận ra, dưới sân khấu có một “phụ huynh” vừa tốt bụng vừa đẹp trai chỉ vỗ tay hoan hô cho một mình Tạ Phi Minh chứ không chỉ mình cô Cát Niên lặng lẽ ở bên cô bé.
Cô Cát Niên cũng không phải là không tốt. Phi Minh hoàn toàn hiểu cô Cát Niên mới là người thật sự chăm sóc cho mình, nhưng cô Cát Niên luôn quá buồn tẻ, mà Phi Minh lại rất sợ kiểu buồn tẻ này. Nó ao ước một mâm cơm vui vẻ đợi mình sau khi tan học, một cái ôm ấm áp khi vui cũng như khi buồn, nhưng những thứ ấy cô Cát Niên đều không có. Trong ký ức của cô bé chỉ có những lần thỉnh thoảng thức dậy vào nửa đêm, sự tĩnh lặng của gian phòng cũ, và khuôn mặt nghiêng cô liêu của cô Cát Niên ngồi ngây như khúc gỗ.
Phi Minh vẫn chưa đủ lớn để có thể hiểu nổi những cảm xúc đó, nhưng cô bé cảm nhận được vị u buồn, đau thương đằng sau cuộc sống phẳng lặng như mặt nước ấy, đó không phải là mùi vị gia đình trong giấc mơ của nó.
Chú Hàn Thuật không xuất hiện. Phi Minh thoáng vẻ thất vọng, ôm váy xống và giày múa chạy vào phòng thay đồ tầng hai hội trường, còn Cát Niên đi tìm một chỗ ngồi, một mình chờ đợi.
Buổi biểu diễn sắp bắt đầu, Phi Minh đã thay một bộ váy trắng muốt, trang điểm hệt như công chúa kẹo ngọt đột nhiên chạy lại bên Cát Niên, vẻ mặt vừa căng thẳng vừa vui mừng.
“Sao mặt cháu đỏ thế?” Qua lớp phấn trang điểm, Cát Niên vẫn có thể nhận ra hai gò má đỏ hồng khác thường của Phi Minh cùng vẻ vui mừng không giấu nổi trong ánh mắt cô bé.
Phi Minh dúi một túi giấy đang cầm trong tay vào lòng Cát Niên, thì thầm bí hiểm: “Cô, vừa nãy cô giáo đưa cho cháu cái này, nói là có một cô tặng cháu, là cô mua cho cháu phải không?”
Cát Niên nhẹ nhàng mở gói giấy khá tinh tế cầu kỳ ấy, bên trong là một chiếc hộp rất đẹp, mở ra mới thấy trong hộp đựng những chiếc kẹp tóc đủ loại xinh xắn, đồ trang sức sặc sỡ và pha lê óng ánh sáng loá cả mắt.
“Là cô mua cho cháu phải không cô?” Phi Minh vẫn đứng bên cạnh ra sức truy hỏi, nhưng có lẽ trong lòng cô bé cũng biết rõ đáp án là không, “Lẽ nào, là chú Hàn Thuật!”
Cô bé kinh ngạc xen lần hào hứng cực độ, giọng hơi run run. Cát Niên lạnh toát đầu ngón tay, từ trong sâu thẳm cô khẽ run rẫy. Không thể là Hàn Thuật, tuy Hàn Thuật có thể sẵn sàng tặng quà cho cô bé nhưng anh sẽ không chú ý đi mua mấy món đồ con gái thích này, cũng không thể biết đây chính là thứ Phi Minh đang thích. Câu trả lời không cần nói cũng rõ.
“Không phải, không phải chú Hàn Thuật, cô giáo nói với cháu là một cô… rốt cuộc là cô nào nhỉ, sao cô ấy không tận tay đưa cho cháu?”
Cát Niên sao có thể nói với Phi Minh, đống cặp tóc này được gửi từ người cô bé vẫn luôn mong nhớ mà chưa một lần gặp mặt, còn người đó vì một quãng thời gian trong quá khứ, một lời thề… hoặc vì một gia đình khác và cuộc sống ổn định, hiển nhiên mà có lẽ mãi mãi không thể cho Phi Minh được một gia đình như cô bé mong muốn.
Trần Khiết Khiết đương nhiên có thể nhận ra Phi Minh, đó là hòn máu duy nhất cô ta để lại sau những năm tháng tuổi xuân hoang đường. Sau lần quay lưng bước đi ấy, cô ta có rơi lệ không? Có hối hận không? Cô ta có vì sinh mạng bé nhỏ hòa trộn giữa dòng máu của cô ta và Vu Vũ mà nhớ lại những day dứt đã qua? Cát Niên không cần hỏi cũng biết, cô chắc chắn Trần Khiết Khiết muốn bù đắp nhưng lại không thể nhận Phi Minh. Và