Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342062

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.

ải cô quạnh một mình nuôi đứa bé, sống cuộc sống khó khăn như vậy.”
“Ờ…” Phương Chí Hòa vẻ như vừa sực ngộ ra điều gì, “Hoá ra là cậu thương hại người ta, đứa bé cô ấy nuôi là con của cậu à?”
Mặt Hàn Thuật trắng bệch, kiên quyết phủ nhận: “Đương nhiên không phải! Đứa bé đó cũng không phải con cô ấy, tôi đã kiểm tra rồi, là nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi, dưới danh nghĩa của một người họ hàng nào đấy của cô ấy, thực ra chẳng có chút liên quan nào. Bố mẹ cô ấy đều đã đoạn tuyệt quan hệ, nếu không có đứa bé thì bên cạnh cô ấy chẳng có ai cả, cuộc sống ấy không phải cuộc sống của một con người.” Hàn Thuật vừa nói vừa nhớ đến những lời Tạ Vọng Niên lúc trước nói với anh, trong lòng càng ủ ê.
“Người ra vẫn nói ‘tặng người hoa hồng, hương vương trên tay’. Theo như cậu nói, cậu tội nghiệp cô ấy, bù đắp cho cô ấy, trong lòng nên có cảm giác thỏa mãn, nhẹ nhõm mới phải, sao tôi nhìn mãi không thấy mấy thứ ấy trên người cậu, ngược lại cả ngày còn như mất hồn nữa?”
Hàn Thuật bất giác không biết nên nói gì, nghĩ hồi lâu mới bạc nhược thừa nhận, “Cô ấy không muốn nhận. Đã nói hết nước hết cái rồi, vẫn là không muốn nhìn thấy tôi nữa.” Đối với anh, nói ra những điều này hoàn toàn không phải chuyện dễ dàng, cũng may còn có rượu.
Phương Chí Hòa thờ ơ nói tiếp: “Vậy cậu cứ làm theo ý người ta là được rồi, cô ấy đã không muốn có bất kỳ quan hệ gì với cậu, cậu cũng nên dừng lại thôi. Người cho vay đã không tính toán, người nợ tiền là cậu còn cả ngày khóc lóc kêu gào đòi trả nợ, thế là cái kiểu gì?”
Hàn Thuật chống hai tay lên quầy bar, che hơn nửa mặt, “Nhưng tôi mong cô ấy được sống tốt hơn, nhìn cô ấy như vậy tôi thật không đành lòng.”
“Thế thì cậu không đến gặp cô ấy nữa là được rồi, không thấy là không phiền lòng. Sao, không chịu được? Cậu nói cô ấy đáng thương, tôi thấy chính cậu đáng thương thì có.”
Phương Chí Hòa nói hết những lời này, đến Hàn Thuật cũng cảm thấy kinh ngạc, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào, bạn bè chí cốt bao nhiêu năm, mọi người đều hiểu rõ nhau, vì vậy anh mới dám thổ lộ những buồn bực bụi bặm quẩn quanh trong lòng mình bao năm nay, nhưng lời này ngay đến với chị Hàn Lâm anh cũng chưa từng nhắc tới, nhưng trước nay anh chưa từng thấy Phương Chí Hòa nói chuyện với mình chua ngoa đến vậy.
Phương Chí Hòa dường như cũng cảm thấy sự ngoa ngoắt của mình có chút không đúng, giọng dịu xuống nói tiếp, “Hàn Thuật, cậu chưa từng nghĩ đến, cô ấy căn bản không cần đến lời xin lỗi hay bù đắp của cậu.”
Đương nhiên Hàn Thuật đã nghĩ đến, nhưng điều khiến anh thấy kỳ lạ không phải ở chỗ đó. Anh đặt chiếc cốc đang cầm trên tay xuống, nhìn Phương Chí Hòa từ đầu đến chân, giọng hoài nghi lo lắng, “Phạm vi nghiên cứu tâm lý học của cậu có phần rộng quá rồi đấy, cứ như cậu rất hiểu cô ấy vậy?”
Phương Chí Hòa bật cười, “Hiểu hay không tôi không dám nói, mấy năm cô ấy ở ‘trong đó’, tôi đề nghị vào thăm rất nhiều lần nhưng trước sau cô ấy đều không tiếp nhận. Về sau tôi nghĩ, sự thăm hỏi của tôi thật sự có ý nghĩa đối với cô ấy ư…”
“Cậu đề nghị vào thăm ‘rất nhiều lần’?” Hàn Thuật nghe đến đây không nhịn nổi thêm nữa, anh ngắt lời Phương Chí Hòa, đứng bật dậy bàng hoàng nhìn thẳng vào người bạn thân, “Nếu tôi nhớ không nhầm, tôi chỉ nhờ cậu có một lần!”
“Không sai, mấy lần về sau là tự tôi muốn đi.” Phương Chí Hòa chậm rãi nói.
Hàn Thuật cười mỉa: “Cô ấy và cậu có quan hệ gì mà cậu vào thăm cô ấy? Cậu có tư cách gì?”
“Nếu như nói đến quan hệ, cậu không quên cô ấy cũng là bạn học của tôi đấy chứ? Hay cậu nghĩ cậu đã làm chuyện gì mới có nghĩa là quan hệ giữa cậu và cô ấy thân thiết hơn những người khác?” Vai Phương Chí Hòa bị Hàn Thuật phẫn nộ đẩy mạnh một cái, người hơi chơi vơi nhưng cũng không đến nỗi ngã khỏi ghế, cốc rượu rơi xuống đất, may mà trong không gian ồn ào hỗn tạp này điều ấy cũng chẳng thu hút sự chú ý của quá nhiều người.
Hàn Thuật thả tay, bản thân dường như cũng ngây ra kinh ngạc, anh đờ đẫn ngồi lại xuống ghế.
“Tôi thấy cậu uống nhiều rồi đấy.” Anh lạnh lùng nói với Phương Chí Hòa. Vốn dĩ, không, chính lúc này đây, anh vẫn muốn đấm một cú thật mạnh vào cái bản mặt đang đeo kính không gọng kia, nhưng anh lại không phải là người có thể hành xử thô bạo mà không do dự gì, và quan trọng nhất là, những lời của Phương Chí Hòa tuy khó nghe nhưng không sai một chút nào, chết tiệt.
“Cậu xin vào thăm cô ấy mà lại giấu tôi?” Nói ra những lời này Hàn Thuật cũng không biết mình đang cảm thấy ra sao, chỉ là anh khó lòng nuốt xuống câu hỏi này.
Phương Chí Hòa cúi đầu chỉnh lại cổ áo, hỏi lại: “Tôi có nghĩa vụ phải báo cáo với cậu không?”
Hàn Thuật lạnh lùng nhìn Phương Chí Hòa, “Đây không phải việc một người bạn nên làm.”
“Cậu không vào thăm cô ấy thì người khác cũng nên học theo cậu quên cô ấy đi? Giờ cậu muốn bù đắp cho cô ấy thì người khác lại phải tự động rút lui?”
“Tôi không có ý đó.” Hàn Thuật hít sâu một hơi, quay mặt đi.
Phương Chí Hòa lộ vẻ chế giễu, bồi thêm một câu, “Trông sâu thẳm cậu tự cho cô ấy là của cậu? Thế nhưng cô ấy có là của cậ


The Soda Pop