XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2065 lượt.

sự bù đắp cô ta có thể cho con bé, cũng chỉ là mấy thứ đồ điểm xuyết tuy đẹp nhưng vô dụng này.
Cát Niên nghĩ, không cần trách cô ta. Chỉ là một quãng ký ức, có người muốn nhớ, có người muốn quên, chỉ thế mà thôi.
“Liệu có phải người ta gửi nhầm không?” Phi Minh đã đoán đến nước cuối cùng, có vẻ hoảng sợ trước may mắn bất ngờ vừa nhận được.
Cát Niên bật cười, lựa lấy một cái từ đống cặp tóc cài lên tóc Phi Minh.
“Thích không?” Cô hỏi.
Phi Minh rưng rưng gật đầu lia lịa.
Cát Niên bất giác thấy buồn, cô đã giữ Phi Minh bên mình bao năm nay, vậy mà niềm vui có thể đem đến cho cô bé lại ít là vậy.
“Thích là được rồi, cháu xem, chiếc cặp này cài lên tóc cháu đẹp như vậy, sao có thể là gửi nhầm được. Không biết chừng lại là món quà muộn của ông già Noel tặng công chúa Bạch Tuyết cũng nên!”
Phi Minh tuy không tin nhưng cũng nở nụ cười, cô đã thành công hướng sự chú ý của cô bé về với màn diễn quan trọng trước mắt. Cô bé nhấc váy, nhẹ nhàng xoay một vòng trước mặt Cát Niên.
“Cô ơi, váy của cháu đẹp không? Vừa rồi Lý Tiểu Minh cũng hoá trang, bạn ấy đóng vai một cái cây, nhìn thấy váy của cháu liền tức đến xanh cả mặt.”
Cát Niên nén cười, “Vừa rồi cô cũng nhìn thấy cậu bé đóng vai hoàng tử, là Lý Đắc đúng không, hôm nay nhìn cũng đẹp trai lắm.”
Phi Minh trong lòng ngọt ngào xoay thêm mấy vòng nữa rồi ngồi xuống bên ghế cạnh Cát Niên, lúng búng nói: “Cô ơi, cháu vui quá nên chóng cả mặt rồi.”
Cát Niên lấy giấy ăn thấm mấy giọt mồ hôi trên trán cô bé, “Ngồi một lúc là đỡ thôi.”
“Hồi bé cô có múa không cô?”
“Ờ… cô không biết múa.”
“Thế cô có mong mình là công chúa Bạch Tuyết không?”
“Công chúa Bạch Tuyết chỉ có bạn gái nào xuất sắc nhất mới được đóng thôi.” Cát Niên cười nói.
Phi Minh vẫn chẳng biết thế nào là khiêm tốn, gật đầu ra chiều thừa nhận. Nghĩ một lúc, cô bé lại ngoẹo đầu nghiêm túc nói: “Cô, cháu thấy cô cũng rất được.”
“Ờ?” Cát Niên có chút bất ngờ, cô tự cười mình, có lẽ đã quá lâu rồi chưa từng nghe ai nói với mình những lời như thế, đến nỗi chỉ là một lời khẳng định vô tình của con trẻ cũng khiến cô khẽ rưng rưng, “Thật không?”
“Thật ạ.” Phi Minh nhẹ nhàng tựa đầu lên vai cô, “Cô được nhất toàn thế giới… không tính bố mẹ cháu.”
Trên loa phát thanh, cô giáo đang gọi những học sinh tham gia biểu diễn tập trung lại phía sau hậu trường, Phi Minh vội vàng chạy đi, Cát Niên lấy lại tinh thần, ngồi nguyên tại chỗ cũ chờ buổi biểu diễn bắt đầu.
Do được nhà trường chuẩn bị hết sức chu đáo, các tiết mục biểu diễn cũng khá đặc sắc, bên ngoài có thể thấy rất nhiều vị phụ huynh đang ra sức vỗ tay hay chuyên tâm chụp ảnh quay phim. Có lẽ đối với các bậc phụ huynh, nội dung biểu diễn trên sân khấu là gì không quan trọng, quan trọng ở chỗ trên đó có bảo bối nhà mình.
Đêm văn nghệ đã diễn ra được hơn nửa, em học sinh dẫn chương trình cất giọng như oanh vàng giới thiệu: “Tiếp sau đây mời mọi người thưởng thức vở nhạc kịnh ‘Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn’.”
Tiếng vỗ tay vang dội, Cát Niên cũng bất giác ngồi thẳng người, tập trung tinh thần đợi màn biểu diễn của Phi Minh. Cô quá biết tầm quan trọng của lần biểu diễn này đối với Phi Minh, bao buổi tối tập luyện vất vả, chuẩn bị kỹ lưỡng chính là cho giây phút này.
Cô thầm nhủ: Vu Vũ, anh cũng đang xem phải không?
Âm nhạc của vở đồng thoại đã vang lên, hàng ghế khán giả cũng dần dần yên tĩnh, dường như mọi người đều đang đợi sự xuất hiện của những tiểu quỷ trên sân khấu.
Một giây, hai giây… mười giây… thời gian trôi qua nhưng trên sân khấu vẫn không một bóng người, các phụ huynh trên hàng ghế khán giả từ nghi hoặc chuyển sang xì xào, từ xì xào chuyển sang ngó nghiêng khó hiểu.
Phía dưới sân khấu bắt đầu nháo nhào, Cát Niên là người trầm tĩnh nhất cũng phải nhíu mày không hiểu, nhưng để tâm quan sát một chút, cô phát hiện nguyên nhân của sự nháo nhào ấy bắt nguồn từ sau sân khấu.
Đây là tiết mục của Phi Minh!
Cát Niên vặn ngón tay, cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cô lo lắng đứng dậy, chạy về phía hậu trường.
Bên bậc thềm nhỏ sau sân khấu đã chật kín người vây lại, học sinh có, giáo viên có, còn cả những vị phụ huynh, bọn họ đều kiễng gót chân, ngỏng cổ nhìn vào trong. Đầu óc Cát Niên trở nên hỗn loạn, cô chỉ nghe thấy những mẫu đối thoại rời rạc.
“Con gái…”
“… phát bệnh rồi, sợ thật đấy…”
“… gọi xe cấp cứu chưa?”
Dòng nước triều bất an dâng lên lạnh buốt, từ gót chân, dần dần, dần dần, tràn lên cô, nuốt chìm cô.
Cát Niên lấy hết sức rẽ đám đông trước mặt, từng lớp, từng lớp tường người, dày chặt kín mít che lấp hòn đảo tuyệt vọng, kinh hoàng trong cơn giông bão. Thời gian như chảy ngược, cảnh tượng xung quanh trở nên mờ ảo… Mùa hè nóng bỏng, ban chiều, bàn tay lạnh cóng, chiếc xe cứu thương vô công quay về, tiếng còi báo động vừa gần vừa xa, vòng người chật kín đứng nhìn, cáng cứu thương trắng toát, màu đỏ, bông hoa lựu tự rơi trong tĩnh mịch… và còn vị chia xa… cô run rẩy… không… không thể thế…
“Đừng để nước mắt em theo vào giấc mộ