Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342085

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2085 lượt.

g chạy khỏi phòng bệnh, một mình ngồi sụp xuống phía cuối hành lang, gập lưng thở gấp. Chẳng qua chỉ là một gia đình, một thỉnh cầu quá đỗi nhỏ bé, biết bao người nôn nóng thoát khỏi trói buộc của gia đình, lại có người cầu chẳng được. Cô phải làm sao mới có thể mang đến cho Phi Minh một gia đình?
Hàn Thuật dường như đang gặp phải một vụ án khá gai góc, mấy hôm nay đều bận không biết ngày đêm, thường chỉ trước giờ cấm cửa ban đêm của bệnh viện anh mới kịp lại thăm Phi Minh, có lúc Phi Minh đã ngủ rồi, anh chỉ yên lặng ở lại hai bên cô cháu một lúc. Mỗi lần ra về, anh đều để lại trên giường Phi Minh những món đồ chơi khác nhau.
Cát Niên đã quá mệt, không biết bao nhiêu lần cô dựa vào chiếc tủ đầu giường mơ mơ màng màng, Hàn Thuật rời đi lúc nào cũng không hay biết. Chỉ có một lần, cô cảm thấy Hàn Thuật đắp cho mình một tấm khăn, và cả bàn tay anh rất nhẹ, rất nhẹ đặt lên tay cô. Cát Niên nín thở, im lặng đợi anh ra về, nhưng rất lâu rất lâu sau, lâu đến nỗi cô sắp chìm vào một giấc mơ khác, bàn tay anh vẫn thận trọng, không vuốt ve, không nắm chặt, thậm chí chẳng dám dộng đậy, chỉ như một chiếc lông vũ lướt nhẹ trên tay cô. Cho đến khi Cát Niên vờ như khẽ cựa quậy trong giấc ngủ, anh mới âm thầm rút lại bàn tay mình, im lặng đợi thêm một lát, rồi không lâu sau, Cát Niên nghe tiếng cửa phòng bệnh khẽ cót két mở ra lại khép vào, cùng tiếng chân xa dần.
Văn phòng của Đường Nghiệp khá gần bệnh viện, vì vậy anh qua lại cũng dễ dàng hơn một chút, lúc anh vào thăm, Phi Minh đều chớp chớp mắt, hết nhìn chú Nghiệp lại nhìn cô, làm vẻ tinh tường người lớn, dường như cái gì cô bé cũng hiểu, nhưng thực ra lại chẳng hiểu gì.
Cát Niên luôn canh cánh chuyện trả lại Đường Nghiệp số tiền anh đã ứng ra nộp cho bệnh viện, vì bệnh tình của Phi Minh, cô đã phải dùng đến tiền trong thẻ ngân hàng của Hàn Thuật, bất kể là muốn hay không muốn, giữa cô và Hàn Thuật thực sự có quá nhiều vướng mắc. Cô và Hàn Thuật, Hàn Thuật và Vu Vũ, Vu Vũ và Phi Minh, rốt cuộc là ai nợ ai, có trả thế nào cũng không hết, chuyện này đã đủ phức tạp rồi, không nên để Đường Nghiệp vướng vào vòng tròn luẩn quẩn này nữa. Vừa may Bình Phượng trả cho Cát Niên một ít tiền, thêm vào chút tiền cô đang có cũng vừa đủ trả Đường Nghiệp. Cát Niên đang định đợi anh vào viện rồi đưa cả thảy cho anh, nào ngờ mấy ngày nay đều không thấy Đường Nghiệp xuất hiện.
Bên gối Phi Minh có quyển Nỗi đau của chàng Werther (1) Đường Nghiệp tặng cô bé, lần nào vào viện anh cũng đọc cho cô bé nghe một đoạn, Phi Minh đang đợi đoạn tiếp theo của câu chuyện nên cũng thắc mắc về sự biến mất của chú Đường Nghiệp: “Chú Đường Nghiệp cũng phải tăng ca như chú Hàn Thuật ạ? Hai người không phải đồng nghiệp sao lại cùng bận như nhau ?”
(1). Tác giả J.W.Goethe
Cuối cùng đến hôm đó Cát Niên mới nhận được điện thoại của Đường Nghiệp. Nếu như không phải trên màn hình hiện rõ ràng tên người gọi, chưa chắc Cát Niên đã nhận ra giọng nói khàn khàn từ đầu dây bên kia.
Trong điện thoại Đường Nghiệp chỉ hỏi han Phi Minh, cứ cách vài câu anh lại dừng lại ho mấy lần. Lúc ấy Cát Niên mới nhớ ra lần trước anh bị cảm nặng vẫn chưa khỏi hẳn, bệnh tình kéo dài có vẻ ngày càng nghiêm trọng. Cô cảm ơn Đường Nghiệp quan tâm đến Phi Minh, cuối cùng không kìm nổi hỏi: “Anh vẫn ổn đấy chứ?”
Đường Nghiệp cố cười nói: “Cũng không đáng ngại lắm, chỉ trách anh lúc đầu bị cảm lại coi thường, không nghĩ đến giờ trở nên nghiêm trọng thế này, hai ngày nay không đi làm được rồi, chỉ ở nhà nghỉ ngơi mà vẫn không hạ sốt.”
Cát Niên cũng chẳng giúp gì được anh, vốn định dặn anh nghỉ ngơi cho khỏe, ai ngờ lời còn chưa thốt ra miệng đã nghe đầu dây bên kia vang lên xoảng một tiếng, hóa ra Đường Nghiệp vừa nói chuyện vừa ngậm thuốc trong miệng, trong lúc choáng váng làm rơi cốc nước xuống sàn vỡ toang.
Cát Niên nghe vậy không khỏi lo lắng, dồn dập hỏi anh có bị mảnh thủy tinh vỡ cứa vào đâu không, nhưng đầu dây bên kia nhanh chóng chỉ còn tiếng tút nhanh dập máy, có gọi lại mấy lần đều không có ai bắt máy.
Mấy năm nay Cát Niên không có bạn bè gì, cô luôn giữ một ý niệm, ai cũng phải tự lo lấy thân, quản tốt chuyện mình, tự cầu đa phúc, như vậy mọi người đều thoải mái. Nhưng Đường Nghiệp là một người tốt, cũng là một trong số ít người có thể khiến Cát Niên an tâm tự nhiên giao thiệp, hơn nữa anh luôn quan tâm tới cô và Phi Minh, giờ anh như vậy, nếu Cát Niên còn không quan tâm thì ngay bản thân cô cũng thấy không phải nhẽ. Lúc đó vừa hai giờ chiều, Phi Minh theo thường lệ cũng đã ngủ thiếp đi trong lúc truyền nước, Cát Niên nhờ bà ngoại em bé giường bên bớt chút thời gian giúp cô để ý đến Phi Minh một lúc rồi một mình dựa theo trí nhớ vội vàng chạy tới nhà Đường Nghiệp.
Xe buýt buổi chiều chạy trên đường chính tắc nghẹt, phải một tiếng sau Cát Niên mới đến được trước cửa nhà Đường Nghiệp, cô sợ Đường Nghiệp xảy ra chuyện, cũng không dám kéo dài thời gian, vội giơ tay nhấn chuông.
Dường như đúng lúc tiếng chuông vang lên, cánh cửa cũng đột nhiên được mở về phía trong. Cát Niên không ngờ mọi việ