Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2084 lượt.

sao chứ, chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được, quá khứ của cô ta cũng đã thành sự thực. Con gần gũi với cô ta chỉ tổ chuốc phiền phức vào thân. Con muốn người thế nào mà không có, sao cứ hết lần này đến lần khác trúng phải bả của cô ta, mẹ nhớ con là người thích sự hoàn mỹ, bù đắp cho cô ta có thể có rất nhiều cách…”
“Vậy hãy bắt đầu từ việc cứu con cô ấy, coi như con cầu xin mẹ, con cô ấy chính là con của con!”
“Không thể nào, con của hai đứa…”
“Sao ạ?”
“Không sao.” Bà tiếp tục dùng giọng như van nài nói với anh, “Hàn Thuật, con tỉnh lại đi, nhất là lúc này, bố con đã đủ phiền não rồi, con đừng ép ông ấy phải nổi xung, lẽ nào con trách mệnh ông ấy quá dài hay sao? Mấy chuyện này con nói với mẹ là được rồi, phẫu thuật cho con bé đó mẹ sẽ gắng hết sức xắp xếp, nhưng trước mặt bố con nhất định không được nhắc đến!”
Hàn Thuật gật đầu, “Vâng, nhưng sớm muộn cũng có ngày bố sẽ biết.” Anh ngừng lại, cười mơ hồ, “Vừa rồi mẹ nói con là người thích sự hoàn mỹ, có lẽ là vậy, điểm này là con học được từ bố. Nhưng chiếc cốc sắt tráng men bố dùng từ ngày kết hôn cho đến nay, không biết đã rơi bao nhiêu lần, hàn lại không biết bao nhiêu lần, nhưng bố vẫn thích dùng, có sao cũng không chịu đổi, mẹ có biết vì sao không? Bởi từng vết mẻ đó đều là do bố tự tay tạo ra, Cát Niên đối với con cũng như vậy, nếu như cô ấy không hoàn mỹ, vậy mọi nguyên nhân đều liên quan đến con, khiếm khuyết của cô ấy chính là khiếm khuyết của con.”






Làm sao mới có một gia đình
.Chẳng qua chỉ là một gia đình, một thỉnh cầu quá đỗi nhỏ bé, biết bao người nôn nóng thoát khỏi trói buộc của gia đình, lại có người cầu chẳng được.
.Cát Niên tiễn cô giáo và đại diện học sinh tới bênh viện thăm Phi Minh ra về, trong lòng không biết làm sao cho phải. Phi Minh vừa biết tin cô giáo và các bạn cùng lớp tới thăm mình liền kêu gào khóc lóc mãi không thôi. Con bé kịch liệt từ chối lần thăm này, tiếng khóc ấy khiến cô giáo và các bạn học sinh có lòng tới thăm mà ngay phòng bệnh cũng không được vào, Cát Niên bất đắc dĩ tiễn mọi người ra về, lòng đầy áy náy.
Cậu bé tên Lý Đắc cùng lớp Phi Minh khi về còn dùng dằng mãi không nỡ, cậu bé thậm chí còn kéo tay Cát Niên hỏi: “Cô ơi, cháu vào nhìn bạn Tạ Phi Minh một chút có được không? Đợi bạn ấy ngủ rồi cháu vào cũng được.” Cát Niên biết, Phi Minh vẫn luôn mong muốn có được sự chú ý từ cậu bạn vừa thông minh lại xinh trai này. Ví như Phi Minh coi mình là công chúa Bạch Tuyết thì không nghi ngờ gì nữa cậu bé Lý Đắc đó chính là hoàng tử bạch mã. Nhưng Cát Niên cũng biết, lúc này đây Lý Đắc lại chính là người Phi Minh không muốn gặp nhất.
“Cô giáo và các bạn vào chơi nói chuyện với cháu không tốt sao? Chưa biết chừng Lý Đắc còn có thể phụ đạo bài cho cháu.” Về sau Cát Niên nói với Phi Minh như vậy.
“Đương nhiên là khác rồi, bạn bè, bạn học, cô giáo đều có thể rời xa, nhưng người thân thì không.”
Cát Niên nghe xong câu nói này liền vội quay mặt đi, rất lâu sau cô vẫn không dám nhìn Phi Minh.
Bởi cô quá hiểu, chỉ cần là người đang sống, đều khó đảm bảo sẽ không rời xa.
Nhưng những chuyện đó đều không thể nói với Phi Minh. Phi Minh là một cô bé rất đặc biệt, con bé quá khao khát một gia đình, cảm giác trông đợi vào tình thân, vào đoàn viên dường như quá lớn. Điều này cũng không thể trách con bé, những thứ quá đỗi thông thường như bố mẹ, người thân con bé đều không có, không phải chúng ta vẫn điên cuồng theo đuổi những thứ chúng ta chưa từng có hay sao? Cát Niên thậm chí bắt đầu hiểu ra, có thể thứ Phi Minh lưu luyến không hẳn là vị canh gà bà ngoại, mà là vị gia đình trong tưởng tượng của con bé. Cát Niên buông xuôi, cô đã gắng hết sức mang lại mọi thứ cho Phi Minh, chỉ duy không mang lại nổi cho Phi Minh vị “gia đình” con bé khao khát, bởi thứ vị cô được nếm cũng ít hệt như Phi Minh vậy.
Cảm giác bất lực ấy càng sâu đậm hơn theo chuyển biến ngày càng xấu của bệnh tình Phi Minh, cho đến một lần, trong cơn sốt nhẹ dai dẳng Phi Minh mê man hỏi về tên của mình, con bé hỏi: “Cô ơi, ‘Phi Minh’ có phải chỉ cháu là đứa trẻ lai lịch không rõ ràng, không ai muốn nhận không? Có phải vì cháu không đủ tốt, nên bố mẹ và ông bà đều không cần cháu?”
Cát Niên dùng khăn ướt lau mặt cho Phi Minh, nhắc đi nhắc lại: “Sao thế được, sao thế được? Chỉ cần cháu kiên cường lên một chút, ông bà chắc chắn sẽ tới.”
Phi Minh nói: “Hồi trước, mỗi khi cháu tỉnh dậy, lúc tập thể dục mắt đều nghĩ, liệu lần này mình mở mắt ra bố mẹ ông bà sẽ xuất hiện trước mặt mình chăng? Nhưng cháu đã tỉnh lại bao nhiêu bao nhiêu lần rồi, làm biết bao lần động tác thể dục mắt rồi, nhưng lần nào mở mắt ra cũng đều chẳng thấy gì cả. Cháu biết, bọn họ sẽ không đến đâu. Cô, những đứa trẻ không có gia đình sang một thế giới khác có phải ở một mình nữa không? Cháu sợ phải một mình.”
Dù Cát Niên đã quá lãnh đạm với rất nhiều chuyện, lúc này nước mắt cô cũng suýt trào ra, nhưng cô không thể khóc trước mặt Phi Minh. Sau khi Phi Minh thiếp đi, cô vội vàn