Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342090

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2090 lượt.

c mơ của cây nhỏ
.Bữa tiệc thanh xuân đã tàn, ai sẽ là người chi trả?
.Một ngày trước đêm giao thừa, hầu hết các bệnh nhân có thể xuất viện đều đã về hết, những người bị ốm có lẽ cũng cố chịu, chuyện gì để sau Tết hẵng nói. Bệnh viện rất yên tĩnh, yên tĩnh hệt như một thung lũng trống trải, gió qua đi, mưa qua đi, chỉ còn lại một bé cây nhỏ cô độc, lặng lẽ rụng một chiếc lá mà chẳng ai hay.
Phi Minh chính là bé cây nhỏ đó. Cô bé nhắm mắt lại, tưởng tượng mình vẫn còn có thể đâm chồi nảy lộc sau một trận mưa xuân, cô bé lớn mãi lớn mãi, càng lớn càng cao, cành lá sum sê, rồi hoà cùng rừng cây đã sinh ra cô bé, những cành cây giống nhau, những lá cây giống nhau, cô bé cũng sẽ nở ra những bông hoa tuyệt đẹp như thế… Cô bé quên hết mùi khí khử trùng đậm đặc, thanh thản chìm vào giấc ngủ với cảm giác trở về cùng đồng loại trong mùi thơm phảng phất của một vùng xanh lá.
Sau đó Phi Minh đã mơ một giấc mơ rất kỳ lạ, trong mơ có một người đang khóc. Cô bé không còn nhớ đã nghe thấy tiếng khóc đó ở đâu nhưng tiếng khóc này rất quen thuộc, quen thuộc tới nỗi dường như vẫn luôn tồn tại từ trước tới nay, đã xuất hiện ngay từ lúc cô bé ra đời. Cô bé cố nhìn, lúc đầu mới chỉ là những đường nét mờ nhạt, sau đó là cả khuôn mặt, rồi là một dáng người đang run rẩy cố kìm tiếng khóc.
Nhưng Phi Minh lại nghe tiếng trả lời của mẹ sau khi đã khóc rất lâu.
“Hồi trẻ mẹ đã làm một chuyện sai, không, có lẽ đấy là chuyện đúng nhất mẹ đã từng làm trong đời… Không phải mẹ không cần con, vì cần con, mẹ đã có một lời thề độc.”
“Lời thề độc gì ạ?”
“Thề rằng chỉ cần mẹ có thể sinh ra con, chỉ cần con sống, mẹ sẽ không bao giờ gặp con.”
“Nếu không thì sao?”
“Nếu không mẹ sẽ chết không yên, Phi Minh, mẹ xin lỗi, Phi Minh.”
Mẹ nói xong lời thề độc của mình, ánh mắt rõ ràng hiện lên nỗi sợ hãi bất an, mất một lúc Phi Minh vẫn tưởng rằng là mẹ đang sợ lời thề độc sẽ ứng nghiệm, nhưng cô bé lại lờ mờ cảm thấy, dường như không phải vậy. Trong sự sợ hãi của mẹ còn có cả nỗi day dứt, vì cô Cát Niên đã nói, khi một người day dứt sẽ không dám nhìn vào mắt người khác.
Phi Minh mải nghĩ khiến đầu lại bắt đầu đau, cô bé khẽ rên rỉ, bàn tay mẹ nhẹ nhàng đặt lên chiếc mũ đỏ trên đầu cô, cây nhỏ nhắm mắt lại, cành của nó cuối cùng đã chạm tới cây lớn rồi.
Phi Minh nói: “Vậy mẹ đến thăm con rồi, mẹ sẽ chết ư?... Mẹ, con không muốn mẹ chết…”
Vẻ mặt mẹ rất đau khổ, đau khổ đến nỗi Phi Minh thấy như trái tim mình cũng có thể vỡ vụn theo. Một tay cô bé nắm chặt ga giường, tay còn lại nắm chặt mẹ… cô bé đã chìm vào thế giới hôn mê sâu hút, trước khi sợi ý thức cuối cùng mất đi, cô bé vẫn kịp thời nhớ, tay của mẹ nóng.
Cát Niên từ nhà quay lại bệnh viện, đem theo chiếc áo bông đỏ Phi Minh nhất định đòi mặc. Trong lòng cả hai cô cháu đều hiểu rõ cái Tết này e rằng sẽ phải đón trong bệnh viện. Những ngày Tết, Phi Minh thích mặc quần áo màu đỏ, sau khi được sự đồng ý của y tá, Cát Niên còn đem vào viện cả mấy chuỗi đèn lồng. Mong sao sắc đỏ rực rỡ sẽ khiến cả hai cô cháu tạm thời quên đi sự cô quạnh trong bệnh viện.
Sau khi tới bệnh viện Cát Niên mới được biết đúng vào lúc cô đi, Phi Minh lại lần nữa rơi vào tình trạng tương đối nguy hiểm, thậm chí còn xảy ra thiếu dưỡng khí tạm thời vùng não bộ, may được kịp thời cứu chữa, đến giờ đã qua cơn nguy hiểm.
Cát Niên không khỏi tự trách mình đã tốn quá nhiều thời gian vô ích vào đống đèn lồng, cô thầm nhủ sẽ không bao giờ rời Phi Minh nửa bước. Tuy tình hình sức khoẻ của Phi Minh rõ ràng không tốt nhưng tinh thần đã ngày một phấn chấn hơn, cô bé nói vừa mơ một giấc mơ rất rất đẹp, đẹp hơn tất cả mọi giấc mơ trước đây. Cát Niên nghĩ, chỉ cần có thể đem lại niềm vui cho cô bé, dù là một giấc mơ cũng rất đáng quý.
Hai cô cháu nói chuyện một hồi, nhìn trời đã không còn sớm nữa. Phần lớn nhân viên trong viện đều đã nghỉ cả, chỉ còn một số ít ở lại trực ban. Cát Niên lo đến nước lọc cũng không có bèn đi chuẩn bị cho sớm. Cô xách hai phích nước nóng bước ra vừa hay nghe được tiếng y tá trực ban hỏi một phụ nữ: “Rốt cuộc chị tới thăm ai? Cứ ngồi ở đây mãi cũng không cách hay đâu. Tôi nhìn chị có vẻ không được khoẻ, mặt chị sao thế này? Tôi có thể giúp gì được cho chị không?”
Người phụ nữ đó không lên tiếng, Cát Niên vốn không thích tham gia vào chuyện người khác, chỉ cúi đầu vội vàng bước qua, cô cứ đi cứ đi, rồi bước chân cũng chậm dần.
“Cát Niên.”
Đúng lúc quay đầu lại, cô nghe thấy có người gọi tên mình.
Cô y tá thấy hai người quen nhau cũng không hỏi han gì thêm, nhanh nhẹn quay về phòng trực ban.
Trần Khiết Khiết đứng ở đó, dáng người vốn đã cao gầy càng đổ dài bóng dưới ánh đèn bệnh viện, đã gặp nhau bao lần trong viện, đây là lần đầu tiên cô ta gọi ra cái tên Cát Niên nhưng Cát Niên lại cảm thấy lúc này đây cô ta như đang mất hồn.
Trong lòng Cát Niên cũng có chút áy náy, cô không ngăn nổi mình nghĩ, hôm đó cô phẫn nộ bảo Hàn Thuật và Trần Khiết Khiết đi khỏi, bọn họ đều sợ cô, không hề thể hiện bất cứ ý gì khác thường, nhưng sự phẫn nộ của cô có t


Duck hunt