Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342237
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2237 lượt.
Khiết Khiết lặng người một lúc lâu, rồi đứng lên lau khô nước mắt, dáng vẻ quyết đoán Cát Niên vẫn quen thuộc đã trở lại, “Tôi sẽ lại ly hôn, rồi lấy phần tôi đáng được hưởng. Dù có phải tiêu hết tất cả tiền tôi cũng phải cứu con bé, tôi không thể để Phi Minh rời xa tôi nữa. Cát Niên, tôi chỉ xin cậu, xin cậu hãy để tôi được nhận con bé.”
Cát Niên không trả lời, thực ra không chỉ mình cô, Trần Khiết Khiết có lẽ cũng hiểu một người mẹ hoàn toàn có thể đường đường chính chính dẫn con gái đi, không ai có thể ngăn cản. Nhưng cô vẫn chọn cách khẩn cầu, hẳn cô cũng hiểu lỗi lầm mười một năm trước sẽ phải khó khăn thế nào mới có thể hoàn lại.
Bọn họ làm kinh động đến không ít người, y tá trưởng ló đầu khỏi phòng trực rồi lại thụt đầu vào, ánh mắt Cát Niên hướng về một điểm nào đó sau lưng Trần Khiết Khiết.
Cát Niên nói nhỏ: “Hãy để Phi Minh đưa ra quyết định ấy.”
Trần Khiết Khiết lúc này cũng quay đầu lại, trước cửa phòng bệnh cách đó hơn mười bước, cô nhìn thấy một dáng vẻ nhỏ bé, và cả chiếc mũ đỏ rực rỡ khiến mọi thứ đều nhạt nhoà.
Chung quy cũng có một nơi đợi chúng ta về nhà
.Khoảng sân vườn đổ nát bị toàn thế giới lãng quên ấy dù sao vẫn là nơi có thể thu nạp cả cơ thể lẫn linh hồn hai người, cô cũng như Phi Minh, bỗng nhiên vô cùng khao khát trở về nơi ấy.
.Cát Niên quay lại phòng bệnh đã thấy Phi Minh nằm ngoan ngoãn trên giường. Cát Niên đã quên mất bao lâu rồi Phi Minh không thể tự rời chiếc giường này mà không có sự giúp đỡ của người khác, huống hồ khi nãy bước ra cửa phòng bệnh, cô bé vẫn một tay giơ cao chiếc bình truyền đang cắm vào tĩnh mạch, rốt cuộc phải cần một sức mạnh lớn thế nào mới có thể chống đỡ cho thân thể ngày càng ốm yếu như thế hoàn thành mấy giây ngó nghiêng đó.
Lúc này, Cát Niên đang ngồi cạnh Phi Minh, cô bé kéo chăn lên rất cao, tấm chăn gần như trùm kín toàn bộ người từ mũi trở xuống, vành chiếc mũ đỏ cũng được kéo xuống, che kín mắt, tựa như một thái độ không nhìn không nghe không nói, trên chiếc băng dán gần đầu châm kim trên cổ tay vẫn còn hằn vết máu đỏ mờ mờ. Lòng Cát Niên thắt lại xót xa, không biết vì sao Phi Minh lại phải chịu nỗi khổ thế này.
Cát Niên biết trong lòng Phi Minh chắc cũng đã lờ mờ đoán ra, có lẽ Trần Khiết Khiết đã từng gặp cô bé, chuyện đã thế này, sớm muộn gì cũng chẳng giấu nổi, chi bằng để mọi chuyện thuận theo tự nhiên còn hơn giấu đầu hở đuôi.
“Hàn Thuật, em có thể xin anh một việc không?” Cát Niên vẫn nhìn ra màn mưa dài vô tận, đờ đẫn như khúc gỗ.
“Em nói đi!” Hàn Thuật lập tức thẳng lưng dậy, anh không biết còn có thể làm gì cho cô, nhưng chỉ cần cô nói ra, anh nguyện làm bất cứ điều gì.
Cát Niên nói: “Xin anh đừng an ủi em.”
Không phải cô không biết tốt xấu, cũng không phải không còn tình người. Sự an ủi của ngôn ngữ dù có xuất phát từ thiện ý, thì thực ra cũng chẳng hề có tác dụng gì ngoài việc một lần nữa nhắc nhở người được an ủi rằng họ đáng thương biết bao. Những việc phải xảy ra vẫn sẽ xảy ra, phải đau lòng cũng vẫn phải đau lòng. Có lúc Cát Niên thậm chí còn cảm thấy bi thương là thứ không thể chia sẻ mà chỉ có thể lây lan, không có bất cứ liều thuốc mạnh nào có thể ngăn chặn nó, thứ thuốc giải duy nhất chỉ là tiếp nhận mà thôi. Chí ít cô cũng là người như thế, cô có đau đớn đến đâu cũng không sao có thể trải lòng, chỉ cần nghĩ thông, chỉ cần quen, rồi biến nỗi đau ấy trở thành một phần của cuộc sống, cũng chẳng có gì là không thể.
Cát Niên biết Hàn Thuật muốn giúp cô đỡ buồn, nhưng cô cũng biết rằng chỉ cần anh nói tiếp, cô sẽ rơi nước mắt, rồi phát hiện hoá ra vẫn còn một người đau khổ như mình, cảm giác bi thương lại càng chân thực, cô lại sẽ chỉ càng thêm buồn. Cô sợ hai gương mặt đẫm nước mắt trong một buổi chiều mưa ảm đảm thế này, khóc lóc xong rồi chia tay, người ta sẽ lại phát hiện bản thân vẫn bất lực như cũ, như vậy chỉ khiến cô càng thấy thêm cô độc mà thôi.
Hàn Thuật im lặng một lúc lâu, Cát Niên có thể tưởng tượng bộ dáng cắn chặt răng của anh, anh đang cố nhẫn nại. Cuối cùng anh nói: “Đúng thế, dù thế nào cũng đều là không thể, anh còn phí lời, ân cần vô vị mà làm gì.”
Vừa nói anh vừa đứng dậy, làm như tiện nói: “Cơm của Phi Minh anh vẫn theo lệ thường mang thừa thêm một suất, đợt lát nữa y tá trưởng sẽ đưa tới cho hai người. Em đừng nghĩ anh không còn chỗ nào để tiêu tiền, ngày mai là 30 Tết, ít người ăn ở viện, hôm nay nhà ăn đã dừng nấu rồi, ra ngoài cũng không dễ kiếm được chỗ mua cơm đâu.”
Xe của anh đỗ ngay ngoài cửa, Cát Niên nhìn anh xông ra giữa làn mưa, chiếc áo khoác màu đen là thẳng tắp trong nháy mắt đã bị ướt hết, bên chân cô vẫn còn chiếc ô anh cầm khi vừa bước ra từ thang máy, chiếc ô còn chưa khô hết, được gấp rất gọn gàng.
Cát Niên ngồi mãi đến khi Trần Khiết Khiết đi khỏi, cô quay lại phòng bệnh, Phi Minh ốm yếu, khung cảnh trắng toát, những giọt nước truyền mãi không hết vẫn hệt như cũ, không có gì thay đổi. Phi Minh cũng đã tỉnh, hai mắt hoang mang nhìn lên trần nhà, không biết t