XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342078

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2078 lượt.

rong lòng đang nghĩ gì, cũng không biết vừa mới đây thôi cô bé và mẹ ruột đã trải qua những gì.
Người đưa cơm hộp tới cho bọn họ không phải y tá trưởng mà là bác sĩ Tôn Cẩn Linh vẫn đang ở lại trực ban. Bà đặt mấy hộp cơm lên trên chiếc tủ đầu giường Phi Minh, một tay đút trong túi áo blouse trắng, một tay mở nắp một hộp cơm ra xem, lãnh đạm nói: “Cô đã nói không biết là làm sao, dạo này ngày nào nó cũng về nhà ăn cơm, lúc cô không ở nhà còn vào bếp chỉ huy thím giúp việc làm món này món kia, ha.”
Cát Niên không đoán ra tiếng cười cuối cùng của bác sĩ Tôn rốt cuộc có ý gì, cô cũng không muốn nghĩ tiếp, chỉ nói: “Cảm ơn cô.” Bác sĩ Tôn đi khỏi, Cát Niên mới mở suất “cơm hộp” vẫn còn ấm nóng, thịt xào măng tây kèm cá thu cuộn, ngoài ra còn có cả một cốc canh sườn hầm sơn dược, lại thêm hai cốc trà chanh tươi. Phi Minh không ăn được gì, chỉ miễn cưỡng uống vài ngụm canh cô bón cho. Cát Niên cũng không muốn ăn nhưng nhìn hộp cơm trước mắt cũng cố ăn mỗi loại một ít, cảm giác đầy dạ dày mới khiến cô thực sự cảm thấy mình vẫn còn tồn tại, vẫn cần chút mùi thức ăn chín.
Lúc cô đang thu dọn hộp cơm, Phi Minh lâu nay dường như đã quên mất công năng của ngôn ngữ bỗng cất tiếng nói: “Cô ơi, cháu muốn về nhà.”
Không biết là vì xem xét đến bệnh tình Phi Minh hay do không khí đặc biệt của ngày Tết, hoặc cũng còn nhờ cả sự cho phép ngầm của bác sĩ Tôn Cẩn Linh, tóm lại đơn xin cho Phi Minh xuất viện về Tết của Cát Niên bất ngờ được bệnh viện phê chuẩn, chỉ yêu cầu bệnh nhân nếu thấy bất ổn phải lập tức được đưa vào viện và qua Tết phải nhập viện lại ngay.
Sang ngày 30, Đường Nghiệp lái xe đến đón hai cô cháu về nhà. Trận cảm nặng của Đường Nghiệp cơ bản cũng đã khỏi, nhưng đôi mắt trũng sâu, ảm đạm khiến khuôn mặt còn tiều tụy võ vàng hơn cả khi bị ốm. Cát Niên hỏi qua tình hình gần đây của anh, anh chỉ nói, người bên Viện Kiểm sát sau đó cũng tới tìm anh mấy lần, vẫn không ngừng chất vấn tra hỏi anh như cũ, nhưng ngoài việc hạn chế không được ra khỏi thành phố, những hoạt động khác cũng không bị ảnh hưởng lắm.
Ngày 30 là một ngày quan trọng trong mỗi dịp đón Tết của người Trung Quốc, nhưng dường như ông trời cố ý làm trái lại niềm hoan hỉ dưới nhân gian, trời âm u như bị che bằng cả chiếc nồi lớn, mưa cả đêm không tạnh. Đến sáng, mưa còn được những hạt tuyết nhỏ hùa theo trút xuống, cơn gió ẩm ướt mang những mảnh băng ập đến, lạnh cắt da cắt thịt, đây chính là cái lạnh như dòi bò trong xương khiến bao dân miền Bắc tới miền Nam đều không chịu nổi.
Kể từ khi ngồi vào trong xe chú Đường Nghiệp, tinh thần của Phi Minh đã tốt lên trông thấy, cô bé dựa vào người cô Cát Niên mở to mắt nhìn ra bên ngoài cửa kính, khuôn mặt trắng bệch xanh xao cũng dần có chút sắc hồng trở lại. Xe đi qua nhà ga xe lửa, Phi Minh càng vô cùng hiếu kỳ nhìn bao người đang đi lại trên sân ga. Cô Cát Niên nói, bao người đội mưa lạnh, đội gió rét như vậy cũng chỉ vì cùng một lý do - về nhà.
“Cháu cũng có thể về nhà rồi.” Phi Minh rủ rỉ nói.
Cát Niên xoa xoa cặp má nóng hừng hực của cô bé gật gật đầu, khoảng sân vườn đổ nát bị toàn thế giới lãng quên ấy dù sao vẫn là nơi có thể thu nạp cả cơ thể lẫn linh hồn hai người, cô cũng như Phi Minh, bỗng nhiên vô cùng khao khát trở về nơi ấy.
Đường Nghiệp giúp họ bố trí ổn thoả cuối cùng mới nói: “Cát Niên, hôm nay là 30, hay là em và Phi Minh tới nhà anh cùng ăn bữa cơm tất niên đi.”
Cát Niên do dự hồi lâu.
Đường Nghiệp nói tiếp: “Không có ai đâu, anh cũng là người chỉ còn cách ‘cô gia quả nhân’ một bước nữa thôi, bà anh làm cơm ở nhà, bà cụ sợ cô đơn nên bảo anh gọi hai người đến.”
Cát Niên lo lắng thực ra không phải không có lý do, Đường Nghiệp đã là một trong số ít những người hai cô cháu cô có thể thân thiết, đương nhiên cô cũng chẳng khách sáo gì với anh, nhưng một là Phi Minh đang bị bệnh, lễ tết thế này, người trọng truyền thống một chút sẽ thấy là điềm xấu, cô không muốn thêm phiền phức cho người khác, hơn nữa tuy bà của Đường Nghiệp trước đây đối với cô rất tốt, nhưng sau những gì trải qua trong lần gặp Viện trưởng Thái lần trước, Cát Niên tin rằng quá khứ của mình đã sớm bị lộ tẩy trước bà cụ rồi, Đường Nghiệp không bận tâm nhưng không có nghĩa bà anh cũng không bận tâm.
“Tết thực ra cũng chẳng có ý nghĩa gì, chẳng phải chỉ cốt cho đông vui thôi sao, làm mọi người thấy bớt cô đơn một chút. Tin anh đi, bà cũng biết sức khoẻ Phi Minh không tốt, bà rất thương hai cô cháu.”
“Vậy… còn Viện trưởng Thái thì sao?” Cát Niên quay sang nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Phi Minh, cô lẽ nào không muốn đem đến cho cô bé một cái Tết ấm áp, nhưng cô thật không tưởng tượng nổi bức tranh ngồi cùng bàn dùng bữa cơm tất niên với bà Thái Nhất Lâm. Viện trưởng Thái không người thân, chồng cũng đã qua đời, ngoài cậu con chồng là Đường Nghiệp bà còn có thể đoàn viên với ai trong ngày Tết này?
Đường Nghiệp cười: “Dì không ăn tất niên với chúng ta đâu, mấy ngày này dì ấy đều phải ở lại cùng các đồng nghiệp nhận nhiệm vụ trực Tết trong Viện. Dì luôn nói, chỉ cần còn một đồng chí vì côn