Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342086

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2086 lượt.

g việc mà không được về nhà thì dì ấy còn kề vai sát cánh trực chiến với các đồng đội đến cùng. Anh nói thật đấy, dì anh tuyệt đối là người phụ nữ của công việc, không có chuyện gì quan trọng hơn công việc của dì ấy nữa đâu.”
Cát Niên nhớ lại búi tóc gọn gàng không một sợi bung, tấm lưng thẳng đứng cùng ánh mắt sắc như dao của bà Thái, nhưng cô vẫn băn khoăn, một người phụ nữ thật có thể coi công việc là quan trọng hơn hết thẩy được không? Hay vì người đó ngoài công việc thực ra không còn gì nữa? Bất kể thế nào, biết Viện trưởng Thái sẽ không có mặt trong bữa cơm tất niên cũng khiến Cát Niên thực sự dao động.
“Cô ơi, chúng ta đi đi, giờ cô cũng không kịp chuẩn bị thứ gì ngon nữa rồi.” Phi Minh đã không còn nhẫn nại nổi nữa, kéo kéo tay áo Cát Niên nài nỉ. Đúng là trẻ con, trong khoảnh khắc, Cát Niên thậm chí quên mất Phi Minh thực ra vẫn đang trong tình trạng không ăn nổi thứ gì.
Đường Nghiệp làm bộ không vui, “Em mà không nhận lời tới chính là coi anh như người lạ đấy.”
Cát Niên dắt tay Phi Minh cũng bật cười, “Thế thì em cũng đỡ được khối việc, làm cơm nước trước nay chẳng phải sở trường của em.”
Đã chắc chắn cùng ăn cơm tất niên với Đường Nghiệp, Cát Niên cũng không phải vội lo liệu bữa tối nữa, Phi Minh leo lên gường nằm xong, cô và Đường Nghiệp đang nói chuyện thì điện thoại anh bắt đầu đổ chuông.
Đường Nghiệp nghe điện không lâu, bước lại từ mái hiên lất phất mưa, anh nói với Cát Niên: “Bà đã có tuổi rồi, toàn sắp đồ ra dùng mới nhớ ra quên mua thứ quan trọng nhất, lần này cơm sắp bắt đầu nấu rồi mới nhớ ra mấy nguyên liệu bắt buộc vẫn chưa mua. Thế này đi, anh quay về xem bà thế nào, hai cô cháu cứ nghỉ ngơi một lúc, buổi trưa anh sẽ quay lại đón hai người.”
Cát Niên đương nhiên không có ý kiến gì. Tiễn Đường Nghiệp về xong, cô bé Phi Minh vừa nãy còn oai oái không muốn ngủ cũng đã dần dần thiếp đi, cô bèn ngồi xuống trước khung cửa sổ nhìn ra mảnh sân, nhìn những cành cây khô và lá cây tả tơi bị nước mưa quất xuống phủ đầy trên mặt sân.
“Lại một năm rồi.” Cô nói với Vu Vũ vô hình.
Tiếng mưa rơi lộp độp trên mái hiên trả lời cô.
Mỗi khi cô ngồi yên lặng một mình, thời gian đều trôi nhanh đến kinh người, bởi vậy Cát Niên không hề ngạc nhiên sao mười một năm đã trôi qua trong nháy mắt. Buổi trưa đã hẹn với Đường Nghiệp đến cũng rất nhanh, Cát Niên đi đánh thức Phi Minh rồi khoác cho cô bé chiếc áo bông màu đỏ, hai cô cháu cùng ngồi đợi tiếng xe của Đường Nghiệp.
Gần một giờ, Đường Nghiệp gọi điện.
Đường Nghiệp ở đầu dây bên kia lòng như lửa đốt lại không biết làm thế nào mới phải, anh nói: “Dì anh đang cùng gói sủi cảo với mấy đồng nghiệp ở viện Thành Nam thì đột nhiên bị nhồi máu cơ tim, giờ đang trên đường đưa tới bệnh viện, tình hình rất không ổn, bên cạnh dì lại không có ai, Cát Niên, anh…”
Không đợi anh nói hết Cát Niên đã hiểu ra, cô vội vàng trả lời: “Bọn em không sao đâu, anh mau tới bệnh viện đi, người bệnh là quan trọng, anh không phải lo đến bọn em bên này đâu, mọi chuyện đợi dì khoẻ rồi nói sau.”
Phi Minh đã thay xong quần áo, đang dựa vào đầu giường soi gương, thấy tình hình có vẻ lạ lùng bèn hỏi: “Cô ơi, chú Đường bao giờ mới đến đón chúng ta đi đón Tết ạ?”
Cát Niên bước lại, cúi người vỗ nhẹ lên chiếc mũ đỏ trên đầu Phi Minh cười nói: “Hai cô cháu mình đón Tết không phải cũng rất vui sao? Cô đi mua thức ăn làm cơm ngay đây.”






Thế giới sau cánh cửa
.Đối với Cát Niên, mảnh sân nhỏ được cánh cổng sắt bảo vệ là sự yên tĩnh cô khao khát nhất, nhưng đối với Phi Minh lại là sự cô tịch ngay từ khi mới lọt lòng.
.Cát Niên vừa luống cuống lấy con cá hấp nóng hôi hổi trong nồi ra, đang vẩy tay cho bớt nóng liền nghe loáng thoáng có tiếng gì đó ngoài cửa. Đã gần năm giờ chiều, theo thói quen ở đây, bữa cơm tất niên tối 30 thường diễn ra khá sớm, trước bữa cơm theo lệ thường đều phải đốt pháo, trong tiếng đùng đoàng lác đác, Cát Niên phải mất hồi lâu mới chắc chắn tiếng gọi ngoài cửa không phải là ảo giác.
Phi Minh vẫn đang nằm trên giường tay cầm điều khiển từ xa, mơ mơ màng màng xem bộ phim Hàn Quốc con bé thích, nhìn thấy Cát Niên đi đến liền dụi mắt hỏi: “Cô ơi cơm tối xong rồi ạ?”
Cát Niên vừa bước ra phía sân vừa trả lời: “Xong ngay rồi đây, cô ra xem có phải chú Nghiệp đến rồi không?”
Niềm hy vọng vừa kịp nhen nhóm của Hàn Thuật nhanh chóng bị dập tắt, anh thấy Cát Niên đưa tay ra còn tưởng cô sắp mở khoá, anh ngờ cô lại chỉ thu chiếc ô trong tay rồi định đưa qua song cửa sắt cho anh, “Cầm lấy ô này, chiếc ô hôm trước của anh em để trong phòng bác sĩ Tôn rồi, em… em vào trước đây, anh mau về nhà ăn cơm đi.”
Hàn Thuật im lặng, không đón lấy chiếc ô Cát Niên đưa ra, anh nhìn cô thật kỹ qua làn mưa cùng những hàng nước cứ lăn dài từ tóc như thể vừa mới nhận ra, cô là người vốn không giỏi cứng rắn nhưng ý chí cự tuyệt dành cho anh lại kiên định đến vậy. Anh cứ luôn cho rằng mình đã cố gắng hết sức, đã gần cô thêm một chút, gần hơn một chút rồi, thật ra không p


XtGem Forum catalog