80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Cho Anh Nhìn Về Em - Tập 2

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342045

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.

ch xe cũng đứt.” Anh gượng gạo nói, húng hắng mấy tiếng rồi quyết định dùng hành động biểu thị sự coi thường của mình.
Anh chen vào giữa Cát Niên và Phi Minh, nghĩ ngợi một hồi lại thấy không đúng, bèn chuyển Phi Minh lên phía trước mình, để Cát Niên ở đằng sau, miệng còn chỉ huy, “Cháu ngồi trên dầm ngang phía trước, còn em, ngồi phía sau, để anh đạp xe.”
Hai người còn lại vui vẻ tiếp nhận sắp xếp, “chiếc xe đạp” chở ba người chật cứng đã khởi động như vậy. Mới đầu Hàn Thuật còn thấy hơi ngượng chân ngượng tay, vòng một vòng càng đạp lại càng thấy thuận, Phi Minh được anh kẹp ở phía trước, Cát Niên “ngồi” sau “xe” anh, hơi thở cô ở ngay sau gáy, tiếng cười giòn tan của trẻ con vang khắp mảnh sân.
Đêm lạnh như nước, một làn nước dịu dàng. Đám cành khô lá héo dưới chân vẫn lép nhép theo từng bước chân của ba người, mảnh sân hoang vắng nơi tận cùng thế giới, ngay đến ánh đèn đường cũng xa vời là vậy, không có ai ngang qua, không có ai nhìn ngó, và đương nhiên, cũng không có ai làm phiền niềm vui của ba kẻ ngốc.
“Đâm vào tường rồi đâm vào tường rồi, Hàn Thuật, anh phải phanh lại.”
“Em ngồi yên đi, cứ thế rồi ngã thì đừng có trách anh.”
“Cô ơi, có chuột.”
“Mau bấm chuông.”
“Tinh tinh tinh, tinh tinh tinh…”
“Cái xe này đã đi bao xa rồi ạ?”
“Vừa qua Bắc Kinh, sắp đến Đông Bắc rồi.”
“Cháu muốn đi Mỹ.”
“Sao cháu không vòng sông Ngân Hà một chuyến?”

Bỗng có một âm thanh cao vút chói tai, chỉ trong khoảnh khắc, trên bầu trời đã bung ra một chùm pháo bông rực rỡ, không biết là con cái nhà ai gần đấy nôn nóng đến độ không đợi được giao thừa nữa rồi. Chùm pháo bông như một tín hiệu bắt đầu, không lâu sau, pháo hoa bảy màu từ mấy điểm liên tục được bắn lên, nở bung. Bầu trời xanh đen trong đêm âm u không một ngôi sao lúc này đang được pháo hoa của con người thắp sáng.
Không biết trong ba người ai đã dừng lại trước, bọn họ giữ nguyên tư thế đạp xe, đứng giữa mảnh sân, ngẩng đầu say sưa ngắm từng đóa hoa lấp lánh trên bầu trời đêm. Pháo hoa quá mỹ lệ, không một ai mở miệng, chỉ sợ trong khoảnh khắc mở lời những bông pháo hoa ấy sẽ héo tàn. Sau tiếng nổ đùng đoàng đinh tai, chùm pháo rực rỡ nhất dường như đã phủ khắp khoảng trời trên đầu họ, nở bung dữ dội rồi rơi xuống như những ngôi sao băng.
Có lẽ vì ngửa cổ quá lâu, những ngôi sao băng ấy nhìn rất gần, gần đến nỗi Cát Niên còn giơ tay lên không trung, trong khoảnh khắc ấy, ngay đến Hàn Thuật cũng tưởng rằng ngôi sao băng sẽ rơi vào lòng bàn tay cô.
Cuối cùng, Cát Niên thu bàn tay khép chặt lại, Hàn Thuật không biết liệu cô có bắt được thứ gì hay không. Màn pháo hoa khiến bầu trời sáng rực hơn cả ban ngày, rồi lại đen kịt, tối hơn cả ban đêm.






Trang sinh hiểu mộng mê hồ điệp (1)
.Hàn Thuật là một người trưởng thành, vì vậy anh nhanh chóng nhận ra điều này nửa là bởi anh, nửa là bởi bóng tối và hơi thở mơ hồ ấm áp mà hỗn loạn, hơi thở ấy như cây anh túc, cùng với những xấu xa trong tim anh, từng chút một hối thúc đóa hoa nguy hiểm chết người ấy hé nở.
.(1). Câu trong bài thơ “Cẩm sắt” của Lý Thương Ẩn, liên quan đến điển cố Trang Tử vì nằm mơ thấy hồ điệp (bươm bướm) mà hiểu ra một triết lý, về sau bị cuốn hút bởi những giấc mơ thấy hồ điệp. Ý nói mỗi người đều có những gửi gắm và nghĩa vụ của mình nhưng lại cứ ngờ nghệch bị tình cảm quấy nhiễu.
.Màn “đạp xe” diễn ra được mấy vòng trong khoảng sân thì Phi Minh đã mệt đến không chơi nổi nữa, cô bé trước còn khăng khăng muốn chờ đón giao thừa, lúc này tâm vẫn còn mà lực chẳng có, ngồi trên chiếc ghế tre chưa được bao lâu đã mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Sợ cô bé thể chất yếu ớt lại ngồi chỗ có gió lâu dễ bị lạnh, Hàn Thuật bế cô bé vào giường, Cát Niên cầm mền theo sau. Phi Minh có cảm giác bị nâng bổng, rì rầm nói mê mấy câu nhưng cũng không tỉnh dậy. Từ nhỏ cô bé đã có thói quen ở nhà nằm chỗ nào mệt là ngủ chỗ đấy, xem ti vi, làm bài tập, đều có thể bò ra làm công chúa ngủ trong rừng, nếu đang ngủ bị đánh thức thể nào cũng cáu giận khóc lóc một hồi. Khi Phi Minh còn nhỏ hơn bây giờ, Cát Niên vẫn có thể bế cô bé đang say ngủ vào phòng, nhưng Phi Minh càng ngày càng lớn, cơ thể cũng lớn theo, “lao động khổ sai” là Cát Niên cũng ngày càng lực bất tòng tâm. Nhìn Hàn Thuật nhấc bổng Phi Minh chẳng tốn chút sức lực, dù Cát Niên cảm thấy mình đã có thể ứng phó với bất cứ việc gì trong cuộc sống, cũng vẫn đành phải thừa nhận, Thượng đế cho người phụ nữ một trái tim hoàn chỉnh nhưng lại quên mất cho họ một đôi vai mạnh mẽ.
Hàn Thuật phẫn nộ, con người này, chỗ cô đứng thậm chí còn chẳng nhìn nổi cái kim của chiếc đồng hồ ôn dịch ấy. Anh kìm cơn giận, lườm cô mấy cái rồi bực bội nói: “Anh không phải loại không có mắt, không cần đuổi cũng sẽ đi.”
Cát Niên cúi đầu, Hàn Thuật chỉ thấy hai vành tai cô lúng túng đỏ ửng, anh im lặng một hồi rồi phăm phăm đi tìm chiếc vali khổng lồ của mình. Bộ dạng lập tức thở phào nhẹ nhõm của Cát Niên khi anh thực sự cầm đến tay nắm vali càng khiến cơn tức