Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.
ại một lúc, cau mày gọi điện cho em trai. “Anh, anh biết em không đặt báo thức nên gọi điện đánh thức em. Em cảm động quá!”.
Thẩm Quân Kiệt đang ngáp, giọng nói có chút không vui. Thẩm Quân Tắc không bận tâm đến lời than phiền của anh ta, lạnh lùng nói:
“Tiêu Tinh mời đi ăn trưa, chú có đi không?”.
“Mời ăn á! Chuyện tốt như thế này dĩ nhiên là phải đi rồi, ha ha ha…”.
Đột nhiên Thẩm Quân Kiệt ngừng lại, “… Ai mời?”.
Thẩm Quân Tắc cau mày, khẽ nói:
“Tiêu Tinh, còn nhớ chứ?”.
Nhớ lại hồi ức không mấy tốt đẹp lần trước, Thẩm Quân Kiệt do dự một lúc, nắm chặt tay, tỏ vẻ oai hùng, “Không sao, phố hải sản thì phố hải sản. Anh chờ đấy, em thay quần áo rồi đi gặp cô ta. Em nhất định sẽ đóng tốt vai Thẩm Quân Tắc này, tuyệt đối không để anh thất vọng”.
“Anh đi xem tình hình thế nào, nửa tiếng nữa chú hãy đi”.
“Biết rồi, đợi lệnh anh bất cứ lúc nào”.
Thẩm Quân Kiệt ngừng một lát rồi cười và nói, “Thế, anh, máy ảnh của em…”.
“Đã mua cho chú từ lâu rồi”.
“…”.
Nghe giọng nói bình tĩnh của anh, Thẩm Quân Kiệt nắm chặt điện thoại, muốn khóc nhưng không có nước mắt. Bị anh trai lừa không chỉ một lần rồi, làm em trai của anh sao lúc nào cũng bi thảm như thế này? Giải quyết xong em trai, Thẩm Quân Tắc bắt đầu nhắn tin lại cho Tiêu Tinh. “Ha ha, Tiêu Tinh cô lại mời tôi ăn cơm, đúng là làm cho tôi vừa ngạc nhiên vừa vui mừng! Cô chờ tôi, nửa tiếng nữa tôi sẽ tới!”.
Học cách nhắn tin của em trai với khuôn mặt không chút biểu cảm, đột nhiên Thẩm Quân Tắc nhận thấy vờ ra vẻ ấu trĩ… thực ra cũng là một kiểu ấu trĩ. Sau đó lại mở tin nhắn của mình, nghiêm túc nhắn lại:
“Bây giờ tôi tới đây, có cần đến khách sạn đón cô không?”.
Tiêu Tinh nhanh chóng nhắn lại:
“Không cần đâu, tôi chờ anh ở cửa nhà hàng nhé ^_^”.
Tin nhắn dùng giọng điệu của em trai nhắn thì cô ta không nhắn lại. Có thể thấy cô ta rất ghét Quân Tắc do em trai đóng giả. Thẩm Quân Tắc đến phố hải sản, nhìn thấy Tiêu Tinh đang đứng ở cửa vẫy tay với mình. Thú thực anh vẫn còn ám ảnh tâm lý với chỗ này. Có điều bây giờ chỉ có thể bước lại, mỉm cười nói với Tiêu Tinh:
“Sao đột nhiên lại muốn mời tôi ăn cơm?”.
Tiêu Tinh cười, “Vào trong rồi nói, ở đây không nói hết được”.
Nói rồi cô quay người đưa anh vào căn phòng đã đặt trước, vừa vào phòng lại còn thần bí cài cửa lại. Cô nàng này lại phát bệnh rồi. Haizz…. Lén lén lút lút như nữ đặc vụ vậy. Thẩm Quân Tắc nhìn cô với ánh mắt nghi hoặc, khẽ hỏi:
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.
Tiêu Tinh tìm chỗ ngồi xuống, chống tay lên bàn, nhăn nhó kể lể:
“Tôi nói với anh, tôi đúng là xui xẻo không gì bằng. Hôm qua về khách sạn cắm sạc điện thoại, vừa mở máy thì nhận được điện thoại của mẹ. Mẹ bảo tôi suy nghĩ thật kỹ chuyện đính hôn với Quân Tắc, còn nói bố tôi rất ủng hộ tôi lấy Thẩm Quân Tắc. Haizz, không biết vì sao đột nhiên sự tình lại biến thành thế này. Sớm biết thế tôi cứ tắt máy cho rồi. Haizz… đúng là xui xẻo hết chỗ nói!”.
Tiêu Tinh thở dài mấy lần liền, không hề chú ý đến người đàn ông bên cạnh mình bỗng chốc sa sầm mặt xuống. “Đính hôn… với Thẩm Quân Tắc?”.
Thẩm Quân Tắc hạ thấp giọng, nhắc lại từng câu từng chữ, “Cô… chắc… chứ?”.
Tiêu Tinh nhún vai, “Dĩ nhiên là chắc rồi, mẹ tôi còn nổi nóng, nói sao tôi lại dây vào Thẩm Quân Tắc. Bây giờ thì hay rồi, nhà họ Thẩm đã chuẩn bị sính lễ chờ tôi vào nhà họ. Anh nói xem, thế là thế nào!”.
Nét mặt của Thẩm Quân Tắc cực kỳ khó coi. Anh cũng muốn hỏi đây là chuyện gì? Anh đính hôn với Tiêu Tinh, là “chú rể tương lai”, anh hoàn toàn… không… biết gì! Thẩm Quân Tắc hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén ngọn lửa tức giận trong lòng, bình tĩnh hỏi:
“Ai gọi điện thoại cho mẹ cô?”.
Tiêu Tinh nghiêng đầu nghĩ, “Hình như là ông Thẩm”.
“…”.
Khóe môi Thẩm Quân Tắc đông cứng. Tiêu Tinh bổ sung thêm:
“Ông ấy nói tình cảm giữa tôi và Quân Tắc rất tốt, đang yêu nhau cuồng nhiệt, sắp sửa đính hôn… Mẹ tôi còn nói, ông Thẩm và ông nội tôi là anh em kết nghĩa, đã từng ước hẹn để con trai con gái kết hôn làm thông gia, kết quả đời trước toàn là con trai. Chuyện này cũng thôi, không ngờ tôi và Quân Tắc lại có thể ở bên nhau, đúng là quá tốt, duyên phận trời định, cuối cùng cũng thỏa tâm nguyện của ông ấy, ông ấy vô cùng vui mừng”.
Nghe lời Tiêu Tinh nói, nắm đấm của Thẩm Quân Tắc dần dần xiết lại. Quá hay, anh gài bẫy, quả nhiên là bẫy mình. Vốn định để Tiêu Tinh đóng giả làm bạn gái, tạm thời để ông nội từ bỏ ý nghĩ ép anh kết hôn, sau đó anh sẽ từ từ đối phó với ông nội. Dù sao thì Tiêu Tinh học ở đây ba năm, thời gian rất dài. Có người bạn gái trên danh nghĩa như Tiêu Tinh, chí ít thì ba năm này anh không cần tuần nào cũng bị ép đi xem mặt. Huống hồ, Tiêu Tinh hoàn toàn không hiểu gì về nhà họ Thẩm. Cô chưa gặp Quân Tắc, chưa gặp ông nội, màn kịch này mà diễn sẽ không khó lắm. Không ngờ, đời trước nhà họ Thẩm và nhà họ Tiêu lại có ước hẹn “kết thông gia”.
Ông nội chỉ mong anh sớm kết hôn, đúng lúc lại gặp con gái nhà họ Tiêu ch