Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342063
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2063 lượt.
người anh em, cậu kiếm được cô gái tuyệt vời như thế này ở đâu vậy? Vừa dịu dàng, vừa đáng yêu, lại nghe lời cậu, còn nghĩ cho cậu nữa, ngay cả váy cưới cũng cho cậu quyền lựa chọn… Cậu đúng là có mắt nhìn người. Cô vợ lý tưởng trong mắt đàn ông như thế này sắp tuyệt chủng rồi. Người cuối cùng bị cậu nhặt mất rồi”.
“…”.
Thẩm Quân Tắc không nói gì. Trước mặt người ngoài, quả thực Tiêu Tinh rất biết cách thể hiện. Ai cũng nghĩ cô rất dịu dàng, rất đáng yêu, rất ân cần… Nhưng quan trọng là trước mặt anh, cô hoàn toàn là người không bình thường. Mọi người đều ngưỡng mộ anh, không ai hiểu nỗi khổ trong lòng anh… “Nói như vậy là cậu nhận lời rồi?”.
Thẩm Quân Tắc bình tĩnh hỏi, “Hôn lễ của bọn mình là mùng một tháng sau”.
“Ừm… thời gian hơi gấp”, Richard chần chừ một lúc, “Có điều không sao, mình bỏ một ngày cuối tuần làm cho hai người”.
Nói rồi quay lại nhìn Tiêu Tinh, mỉm cười và hỏi:
“Cô Tiêu thích phong cách nào?”.
Tiêu Tinh dứt tóc:
“A lô, anh… anh à, tìm em có… chuyện gì không?”.
“Nghe nói em sắp kết hôn?”.
Giọng nói của Tiêu Phàm rất bình tĩnh, bình tĩnh giống như lúc hỏi bị cáo trên tòa, bình tĩnh đến nỗi khiến Tiêu Tinh thấy cổ lạnh buốt. “Dạ, em… ha ha, tháng sau… kết hôn”.
Tiêu Tinh nuốt nước bọt. “Đối phương là ai?”.
“Là Thẩm… Thẩm Quân Tắc”.
“Em mới hai mươi hai tuổi, kết hôn cái gì chứ? Vừa mới đủ tuổi kết hôn đã vội vàng lấy chồng, nóng lòng đến vậy sao?”.
Tiêu Phàm ngừng một lát, “Có phải là gia đình ép em không?”.
Tiêu Tinh vội nói:
“Không, không, là em tự nguyện, thật đấy”.
“Tự nguyện?”.
Tiêu Phàm im lặng một lúc, “Được lắm”.
Cạch một tiếng, đầu dây bên kia đã dập máy. Cúp máy không có kết thúc như thế này khiến Tiêu Tinh cảm thấy vô cùng bất an… Haizz, thật là kinh khủng. Sao người nhà cô lại hung dữ như thế chứ? Chỉ có mỗi ông nội là dịu dàng một chút nhưng mỗi lần nói chuyện đều mập mờ, đến khi người ta hiểu ra mới cảm thấy bị đả kích mạnh. Sau khi Tiêu Phàm dập máy, Tiêu Tinh cứ thấy bồn chồn không yên, cô cảm giác với sự khôn khéo và bình tĩnh của anh, có lẽ chẳng bao lâu sẽ điều tra ra lý do thực sự khiến cô kết hôn với Thẩm Quân Tắc. Nếu anh biết cô vì chuyện làm ăn của gia đình nên mới miễn cưỡng nhận lời lấy một người mình không yêu thì chắc chắn anh sẽ ngăn cản. Đến lúc ấy cô sẽ rất khó xử, đừng nói là không quay lại được, thậm chí trong mắt Thẩm Quân Tắc, cô cũng trở nên thấp hèn, đáng thương. Cô không muốn trở thành cô gái đáng thương trong mắt mọi người. Đây là sự lựa chọn của cô, không cần quá nhiều sự cảm thông từ người khác. Vì cứ nghĩ đến chuyện của Tiêu Phàm nên buổi chiều cùng Thẩm Quân Tắc đến cửa hàng váy cưới thử váy, Tiêu Tinh có chút lơ là. Tuy bộ váy này là do Richard thiết kế với tốc độ thần tốc nhưng tài năng của anh ta vẫn khiến nó trở thành tiêu điểm rực rỡ trong cửa hàng. Tiêu Tinh vừa khoác lên người đã khiến các nhân viên phải thốt lên, ngay cả Thẩm Quân Tắc cũng không kìm nén được thấy trước mắt mình rực sáng. Bộ váy này là một thiết kế trong bộ sưu tập “Lời của hoa” do Richard thiết kế. Chiếc váy trắng tinh khôi, kiểu váy quây, hở vai, bên vai phải có dải tua dua đáng yêu, hai bên trái phải không cân xứng trông rất đặc biệt. Phía trên thêu hoa văn màu bạc đơn giản, trông không đơn điệu chút nào. Những đường nét trên thân váy cũng hết sức hoàn mỹ, tôn lên những đường cong gợi cảm của Tiêu Tinh. Trên đuôi váy có đính những hạt pha lê nhỏ, tinh xảo, ánh đèn chiếu vào sẽ rất rực rỡ, chói mắt. Trên đầu cài chiếc khăn voan có độ dài vừa phải, kết hợp hài hòa với đuôi váy. Đuôi váy dài đến mắt cá chân, để lộ đôi giày thủy tinh rất đẹp. Đôi giày này cũng là anh thiết kế, cùng phong cách với chiếc váy. Ý của Richard là Tiêu Tinh rất trẻ trung, trong sáng, vấn tóc cao trông sẽ rất già. Ngày cưới nên xõa tóc tự nhiên, bị khăn voan che lấp, lúc ẩn lúc hiện càng làm tăng thêm vẻ thần bí… Mặc dù lúc ấy Thẩm Quân Tắc không tin vào sự mô tả khoa trương của anh ta, nghĩ rằng anh ta tự thổi phồng mình, nhưng hôm nay nhìn thấy Tiêu Tinh mặc bộ váy này, Thẩm Quân Tắc thầm thốt lên trong lòng “Thật sự rất xinh!”.
Khụ khụ, chẳng phải anh thấy Tiêu Tinh chướng mắt sao? Vì sao đột nhiên lúc này lại thấy lấy cô nàng này cũng không tệ. Đám người xung quanh đang khen ngợi nhưng Tiêu Tinh hoàn toàn không chú tâm. Cô ủ rũ soi mình trong gương, sau đó sờ mặt, quay sang hỏi Thẩm Quân Tắc:
“Anh thấy đẹp không?”.
Thẩm Quân Tắc lờ đi cảm giác lay động trong lòng, cố làm ra vẻ bình tĩnh:
“Bình thường”.
Tiêu Tinh gật đầu, “Tôi cũng thấy bình thường”, ngừng một lát rồi khẽ lẩm bẩm, “Bộ váy của chị Minh Huệ vẫn đẹp hơn. Mặc nó lên người tôi cứ cảm giác chẳng ra thể thống gì cả. Cái gì đây, phía trên đính bao nhiêu hạt lấp lánh”.
Thẩm Quân Tắc nghe thấy cô lẩm nhẩm, không kìm được nói:
“Đẹp mà, dù sao thì chính tay Richard thiết kế. Cô mặc vào… rất đẹp”.
“Thật ư?”.
Tiêu Tinh nhìn mình trong gương với ánh mắt nghi ngờ rồi lại kéo voan cô dâu phía sau r