Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342066

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.

a trước ngực, đột nhiên che mặt, “Cứ như ma nữ u hồn ý”.
Thẩm Quân Tắc bị hành động gây cười của cô làm cho dở khóc dở cười, im lặng một lúc mới nói:
“Họ đều nói rất đẹp, mặc bộ này đi”.
Tiêu Tinh gật đầu:
“Được”.
Buổi chiều lại hẹn thợ chụp ảnh của ảnh viện chụp ảnh cưới. Đây là ý của ông Thẩm. Ông đích thân bỏ một khoản tiền để Thẩm Quân Tắc và Tiêu Tinh chụp mấy trăm tấm ảnh làm kỷ niệm, còn nói cái gì mà cả đời chỉ có một lần, tất cả mọi động tác, nét mặt, bối cảnh, nên chụp nhiều một chút, làm vài quyển album dày, sau này còn hồi tưởng lại. Nếu ông biết hai người chỉ là hôn nhân hợp đồng, thậm chí ngấm ngầm ước hẹn một năm sau sẽ làm thủ tục ly hôn, chắc chắn ông sẽ tức giận đến đổ bệnh… Đối với Thẩm Quân Tắc, chụp ảnh cưới là một quá trình đau khổ. Phải làm các động tác theo yêu cầu của thợ chụp ảnh, phải làm ra vẻ hết sức ngọt ngào. “Chú rể giơ tay trái ra ôm cô dâu, sát vào, sát vào, nào nào, hai người sát vào thêm chút nữa, đầu mũi cách nhau một milimét mới thể hiện được tình cảm, sắp kết hôn rồi, ngại cái gì chứ…”.
Mặt áp mặt, mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau… “Trợn mắt nhìn đối phương như thế là không được. Cô dâu phải e thẹn, ngượng ngùng nhìn chú rể, khẽ mỉm cười… Cô bĩu môi như thế là muốn khóc sao, cô dâu?”.
“Chú rể phải nhìn cô dâu đắm đuối… không phải là ánh mắt khó chịu như thế, đắm đuổi, đắm đuối một chút nào hai người!”.
Thợ chụp ảnh sốt ruột, “Hai người hình sự như thế làm gì chứ, đang chụp ảnh cưới chứ có phải chụp ảnh chứng minh thư đâu!”.
Cuối cùng Thẩm Quân Tắc buông Tiêu Tinh ra, cứ phải ôm cô mãi khiến cánh tay anh mỏi như. Anh quay sang nhìn thợ chụp ảnh đang phát điên, thản nhiên nói:
“Xin lỗi, bình thường chúng tôi rất ít chụp ảnh, bị ống kính nhắm vào sẽ thấy toàn thân khó chịu”.
Tiêu Tinh vội vàng gật đầu phụ họa, “Đúng vậy, giống như bị theo dõi vậy, sởn hết gai ốc”.
“Thế thì chụp thế nào?”.
Thợ chụp ảnh tức giận. Tiêu Tinh nghiêng đầu nghĩ một lúc rồi mỉm cười nói:
“Hay là thế này đi, những bức ảnh hết sức thân mật như thế này tất cả các đôi khác đều chụp rồi, chẳng có chút sáng tạo nào cả. Chúng ta chụp cái khác được không?”.
“Ví dụ?”.
“Anh đã từng nghe bài thơ này chưa?”.
Tiêu Tinh ngừng một lát rồi đọc, “Em đứng trên cầu ngắm cảnh. Người ngắm cảnh đứng trên lầu ngắm em. Trăng sáng tô điểm cửa sổ em. Em tô điểm cho giấc mộng của kẻ khác”.
“…”.
Thợ chụp ảnh thấy khóe miệng run run, hoàn toàn không hiểu tư duy kỳ quái của cô. Tiêu Tinh cười nói:
“Có nghĩa là ‘khoảng cách tạo ra vẻ đẹp’. Ví dụ tôi đứng bên này, anh ấy đứng bên kia, hai chúng tôi quay lưng vào nhau, không nhìn thấy đối phương nhưng có thể nghe thấy đối phương nói chuyện. Anh không thấy rất duy mĩ sao? Hay ví dụ như tôi rót trà trong phòng, anh ấy đun nước ở ngoài, thật là gần gũi với cuộc sống. Hoặc là tôi nằm trên bãi cỏ, anh ấy ngồi cạnh, gì gì đó… Chẳng phải các tác phẩm nghệ thuật đều chụp như vậy sao? Khoảng cách tạo ra vẻ đẹp”.
Thợ chụp ảnh vỗ đùi:
“Được, cứ làm theo yêu cầu của cô”.
Nói rồi bắt đầu chỉnh máy, “Nào, chúng ta chụp tấm đầu tiên. Cô dâu nằm trên bãi cỏ, chú rể nằm bên cạnh hôn cô dâu”.
“…”.
“…”.
Hai người nhìn nhau, cùng quay mặt đi. Những bức ảnh cưới đau khổ không thể kể xiết được chụp liên tiếp trong ba ngày, các tư thế thân mật khiến hai người toàn thân mệt mỏi. Ôm ấp là việc không tránh khỏi, cứ coi như là diễn viên đang rèn luyện tố chất tâm lý. Nhưng nếu đề cập đến vấn đề mang tính thực chất, ví dụ như hôn nhau hay gì đó… đều bị hai người lập tức từ chối. Thợ chụp ảnh cũng chẳng dễ dàng gì. Cái đôi này trợn mắt nhìn nhau cứ như lườm kẻ thù vậy, “yêu nhau lắm cắn nhau đau”, quả thực khó mà có được bộ ảnh cưới lãng mạn. Những tấm ảnh nhìn nhau ở cự ly gần chụp rất nhiều. Dưới sự chỉ dẫn của thợ chụp ảnh, Tiêu Tinh cố gắng tưởng tượng người đàn ông trước mặt là thầy giáo mỹ thuật mà cô vô cùng tôn kính hồi còn nhỏ. Thẩm Quân Tắc thì cố gắng tưởng tượng cô gái trước mặt là chú mèo con ngoan ngoãn, đáng yêu. Lúc ấy ánh mắt của hai người mới toát lên vẻ “trìu mến”.
Suốt ba ngày liền, Tiêu Tinh thấy mình sắp phát điên. Thật khâm phục những diễn viên đóng phim, có thể nói ra những lời thoại sâu đậm tình cảm với một người hoàn toàn xa lạ. Có lúc vì yêu cầu của kịch bản còn phải hôn nhau, thậm chí lên giường… Nghĩ như vậy, đột nhiên Tiêu Tinh thấy đồng cảm với Tạ Ý. Nhìn anh ta mà xem, học làm diễn viên bao nhiêu năm, bị giày vò đến nỗi tinh thần bất định. Trên đường về nhà, đột nhiên Tiêu Tinh nhận được tin nhắn. “Vấn đề làm ăn của chú anh đã nói chuyện với bố anh, cũng tìm một vài người bạn giúp đỡ. Khó khăn lần này hoàn toàn không nghiêm trọng như em nghĩ. Anh biết từ sau khi ông nội mất, em không được sống vui vẻ. Chú thím gây áp lực rất lớn với em. Nhưng hôn nhân không đơn giản như em nghĩ. Cho dù em vì bất đắc dĩ mới phải lấy Thẩm Quân Tắc hay thật sự thích anh ta, sự lựa chọn lần này liên quan đến hạnh phúc của em. Hy vọng em hãy suy nghĩ thật kỹ càng. Còn nữa, anh luôn đứng về phía em”.
Đọc xong tin nhắn này