XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342200

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.

, đột nhiên Tiêu Tinh thấy khóe mắt cay cay. Thì ra anh luôn biết… Từ sau khi ông nội mất, chuyển về sống cùng bố mẹ xa lạ, bị họ ép phải từ bỏ mỹ thuật, thi vào đại học ngoại thương. Cô không thể kiên định mạnh mẽ giống như anh họ. Bố mẹ cô cũng không nhân từ như hai bác. Cuối cùng Tiêu Phàm vẫn chọn nghề luật sư theo sở thích của mình. Còn cô thì không thể không nghe theo sự kỳ vọng của bố mẹ, suốt ngày ôm những cuốn sách nặng trịch học kinh tế học. Tiêu Tinh gượng cười, có lẽ, anh họ cùng lớn lên từ nhỏ mới là người hiểu cô nhất. Vậy thì anh cũng nên biết rằng lần này mình lấy Thẩm Quân Tắc, ngoài giải quyết khó khăn gia đình, còn có một lý do quan trọng hơn, đó là cô muốn chuyển sang học viện mỹ thuật. Cô không biết thế nào là tình yêu, thế nào là hạnh phúc. Cô chỉ biết rằng đối với mình, có thể được cầm bút vẽ cũng được coi là hạnh phúc. Hạnh phúc của phụ nữ không nhất định phải dựa vào hôn nhân mới có được. Đối với cô, có thể tiếp tục vẽ tranh, ngày ngày làm những việc mình thích. Như vậy là đã rất hạnh phúc rồi… Mặc dù tự an ủi mình như thế nhưng sau khi quay sang nhìn Thẩm Quân Tắc với khuôn mặt không chút biểu cảm, Tiêu Tinh vẫn thấy trong lòng trào dâng cảm giác thất bại. Sau này phải sống cùng với người đàn ông “mặt lạnh” này, cứ nghĩ đến là lại chẳng có bụng dạ nào. “Vẻ mặt của cô là sao vậy?”.
Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống. Anh nhìn thấy vẻ “chê bai” trên khuôn mặt của cô sao? Cô dám chê anh? Tiêu Tinh nhún vai:
“Không có gì, anh tôi vừa nhắn tin cho tôi, phản đối tôi kết hôn với anh”.
Anh cô? Là anh chàng Tiêu Phàm nhìn mình rất chướng mắt? Nếu anh ta phản đối thì những ngày tháng sau này rất khó sống. Nghe nói Tiêu Tinh rất nghe lời anh ta. Thẩm Quân Tắc cau mày, cố làm ra vẻ bình tĩnh rồi hỏi:
“Anh cô phản đối? Vì thế bây giờ cô muốn nuốt lời?”.
Tiêu Tinh sững người, “Tôi có thể nuốt lời à?”.
Thẩm Quân Tắc quay sang, chăm chú nhìn cô, bình tĩnh nói:
“Cô nghĩ thế nào?”.
Tiêu Tinh thấy ánh mắt của anh như bắn ra thanh kiếm băng, khiến toàn thân cô lạnh buốt. Cô vội cười và nói:
“Dĩ nhiên là không thể, ảnh cưới chụp rồi, thiếp mời cũng gửi đi rồi. Bây giờ muốn hối hận cũng không kịp”.
Thẩm Quân Tắc hấm hứ một tiếng, “Biết thì tốt”.
Dù sao thì cô cũng nằm trong tay anh, việc đến nước này lại muốn nuốt lời? Còn lâu ấy. Cũng không biết vì sao, cứ nghĩ đến việc hai ngày nữa Tiêu Tinh sẽ mặc chiếc váy cưới đẹp nhất kết hôn với mình, trong lòng Thẩm Quân Tắc có một “cảm giác đắc ý” rất kỳ lạ.






Tường thuật hiện trường hôn lễ
Vệ Nam đã nhận lời đến New York làm phù dâu cho Tiêu Tinh, ngày mai cô ấy sẽ đến sân bay. Buổi trưa Thẩm Quân Tắc gọi điện:
“Cô bạn thân Vệ Nam của cô chiều nay sang đúng không? Có cần tôi đi đón không?”.
Tiêu Tinh không nghĩ ngợi gì mà lập tức từ chối:
“Không cần đâu, dù sao thì anh không quen cô ấy, đến rồi sẽ thấy không tự nhiên”.
“Nam Nam!”.
“Tao nhớ mày quá!”.
“Tao cũng thế!”.
Hai người không bận tâm đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, lao như bay tới, ôm chầm lấy nhau. Cả hai đều đi giày cao gót nhưng tốc độ tăng tốc có thể sánh ngang với quán quân chạy ngắn, khiến Lục Song đi cùng vừa ngạc nhiên vừa khâm phục. Chàng trai đi cùng Vệ Nam chính là Lục Song, trẻ trung tuấn tú, nụ cười dịu dàng, trông có vẻ rất dễ gần. Anh đi đến trước mặt Tiêu Tinh, lịch sự nói:
“Xin chào, anh là Lục Song”.
Tiêu Tinh bỏ Vệ Nam ra, bắt tay Lục Song, tò mò ngắm nghía anh:
“Anh là bạn trai của Nam Nam? Cuối cùng không chỉ là bạn của anh trai nó nữa rồi?”.
Nghe Kỳ Quyên nói anh ta là bạn thân của anh trai Vệ Nam. Lúc đầu Vệ Nam nói chuyện với anh ta cũng là vì nể mặt anh trai. Lục Song gật đầu rồi nói một cách rất ẩn ý:
“Tình hữu nghị cách mạng giữa anh và Vệ Nam đã tiến thêm một bước, cuối cùng có thể bỏ qua anh trai cô ấy”.
Tiêu Tinh bật cười:
“Anh thật hài hước”.
Lục Song nói:
“Bình thường thôi mà”.
Tiêu Tinh ghé sát vào tai Vệ Nam:
“Anh ta rất thú vị”.
Vệ Nam bi thảm ngước nhìn bầu trời:
“Siêu thú vị”.
Vệ Nam ngừng một lát rồi ghé sát vào tai Tiêu Tinh, khẽ nói:
“Anh nhà mày đâu?”.
Tiêu Tinh nhún vai:
“Anh ta là người của công việc, không có thời gian đến đón hai người”.
Vệ Nam “Ừm” một tiếng, không nói gì nữa. Tiêu Tinh đưa Vệ Nam đến nhà mới, ngắm nghía ngôi nhà trang trí lộng lẫy. Phòng tân hôn là do bố mẹ Quân Tắc thiết kế. Tiêu Tinh cũng mới đến lần đầu, chiếc giường ngoại cỡ trong phòng ngủ khiến Vệ Nam cười có chút gượng gạo. Nghĩ đến “công dụng” của chiếc giường này, Tiêu Tinh cũng ngượng ngùng, xoa đầu và nói:
“Chiếc giường này do mẹ anh ta chọn. Bà ấy muốn có cháu nội đến phát điên lên. Hay là tối nay bọn mình ngủ ở đây?”.
Vệ Nam gượng cười:
“Như thế không hay đâu, tao ngủ với mày không sinh được cháu nội đâu”.
Tiêu Tinh cốc đầu Vệ Nam:
“Con quỷ háo sắc”.
Vệ Nam cười nói:
“Chiếc giường này để lại cho mày và chú rể động phòng hoa chúc”.
Nụ cười sững lại trên khuôn mặt Tiê