Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2043 lượt.

trải mơ hồ. Nhưng đến tận khi cúp máy, anh vẫn không hiểu rốt cuộc mình đang mong chờ cái gì. Có lẽ, mong chờ sự hỏi han và quan tâm của cô? Có cần thiết không? Từ trước tới nay anh không thích những thứ hư vô như thế. Trong suốt quá trình nói chuyện chỉ là anh hỏi, cô trả lời. Cô không chủ động hỏi thăm tình hình của anh, thậm chí ngay cả lúc trả lời cũng không nói thêm một câu nào. So với giọng nói phấn khích vui vẻ khi nói chuyện với bố, cô nói chuyện với anh giống như học sinh trả lời câu hỏi của thầy giáo. Thái độ xa cách và lạnh nhạt ấy khiến Thẩm Quân Tắc có chút khó chịu trong lòng. Nói thế nào thì cũng là vợ chồng cùng bước trên thảm đỏ, thề nguyền với nhau, sao cô có thể coi anh là người xa lạ như thế? Tâm trạng phức tạp này của Thẩm Quân Tắc kéo dài đến hơn nửa tháng. Rất nhiều lần anh cầm điện thoại, muốn gọi điện cho Tiêu Tinh nhưng lần nào cũng vậy, ngón tay dừng lại ở nút gọi hai giây, sau đó lại nhét điện thoại vào túi. Nếu trong suốt hơn nửa tháng mà cô không gửi một tin nhắn, cũng chưa bao giờ quan tâm đến tình hình của anh, vậy thì anh hà tất phải gọi điện khiến cô ghét thêm? Vốn dĩ đã nói sau khi kết hôn mỗi người có cuộc sống riêng, không còn liên quan gì đến nhau. Nhưng đến bây giờ, thật sự không can thiệp vào cuộc sống của nhau, Thẩm Quân Tắc lại thấy như thiếu chút gì đó. Anh thấy bản thân mình càng ngày càng trở nên xa lạ. Việc hợp tác với tập đoàn Đông Thành tiến hành rất thuận lợi, Thẩm Quân Tắc cũng trở thành cổ đông của nhà họ Tiêu như mong đợi. Tiếp đó tiến hành tuyên truyền mấy hạng mục mới, công việc bận rộn hẳn lên, thời gian cũng trôi đi rất nhanh, đến tận một buổi sáng nào đó, đột nhiên nhận được tin nhắn của em trai anh mới phát hiện mình đã xa Tiêu Tinh hơn một tháng rồi. “Anh à, tối nay ông mời chị dâu đến nhà ăn cơm chia tay, chị dâu còn đích thân thể hiện, món canh chị ấy nấu ngon hết chỗ chê! Anh thật là có phúc, chị dâu còn biết nấu ăn, làm một bàn thức ăn, ông vui đến nỗi cứ cười mãi!”.
Ánh mắt của Thẩm Quân Tắc dừng lại ở hai chữ “chia tay” rất lâu rồi mới nhắn lại:
“Cô ấy sắp quay về sao? Đi chuyến máy bay lúc mấy giờ?”.
“Á, không nói với anh sao? Vé máy bay ông nội đặt, có lẽ là khoảng mười giờ sáng ngày kia thì đến chỗ anh”.
Thẩm Quân Tắc không nhắn lại, chỉ nhăn mặt cau mày. Bên New York đang ăn cơm, lúc này trong nước là buổi sáng. Anh đang ngồi trong phòng làm việc sắp xếp hồ sơ. Công việc quá tải kéo dài nhiều ngày liên tiếp khiến toàn thân anh rã rời. Nhưng tâm trạng không tốt lần này hoàn toàn không phải do công việc mà là: Tiêu Tinh sắp quay về nhưng lại không báo cho anh biết. Tất cả mọi người đều biết cô về nước, chỉ có một mình anh là không biết gì. Cô không thèm đếm xỉa đến anh tới mức này sao? Thẩm Quân Tắc hầm hầm gọi điện thoại cho Tiêu Tinh. Tiêu Tinh ở đầu dây bên kia vẫn giữ thái độ bất cần, mỉm cười nói:
“A lô, Quân Tắc, tìm tôi có chuyện gì?”.
Thẩm Quân Tắc cố kìm nén nỗi tức giận, khẽ hỏi:
“Ngày kia cô về nước, đúng không?”.
“Đúng vậy, sao thế?”.
Giọng nói của Tiêu Tinh đầy nghi hoặc, “Có vấn đề gì sao?”.
“Sao không nói với tôi?”.
“Vì sao phải nói với anh?”.
Tiêu Tinh càng nghi hoặc hơn, “Chẳng phải đã nói sau khi kết hôn mỗi người có cuộc sống riêng sao? Sáng sớm hôm ấy anh ra sân bay cũng đâu có nói với tôi”.
Đó là vì lúc ấy con heo đất nhà cô đang ngủ say, tôi không nỡ đánh thức cô dậy! Tiêu Tinh nói tiếp:
“Hơn nữa, Trung Quốc và Mỹ chênh lệch múi giờ, thông thường lúc tôi thức, anh không đi làm thì đang ngủ. Anh bận như vậy, tôi sợ làm phiền anh”.
“Cô không biết nhắn tin à?”.
Nỗi phẫn nộ của Thẩm Quân Tắc dâng lên đến đỉnh điểm nhưng không thể phát tiết, cuối cùng đành phải hít một hơi thật sâu, hạ thấp giọng nói, “Được rồi, ngày kia tôi ra sân bay đón cô”.
Anh nói rồi cúp máy. Anh sợ nếu Tiêu Tinh nói tiếp, anh sẽ không khống chế được cơn tức giận bay thẳng sang New York cho cô một trận. Mặc dù đã nói không can thiệp vào cuộc sống của nhau nhưng ít ra anh cũng là chồng của cô trên danh nghĩa. Hơn một tháng không một tin nhắn, bây giờ sắp về nước cũng không báo một tiếng. Cô hoàn toàn coi anh là không khí sao? Hai hôm sau, Thẩm Quân Tắc mặc complet sang trọng, đến sân bay trước nửa tiếng. Anh muốn Tiêu Tinh vừa xuống máy bay là nhìn thấy mình ngay. Dĩ nhiên, khuôn mặt anh tuấn, cách ăn mặc lịch sự và dáng đứng như một pho tượng của Thẩm Quân Tắc khiến anh trở thành tiêu điểm mà ai cũng phải liếc nhìn. Có điều, anh không hề bận tâm đến những ánh mắt ấy, chỉ cúi đầu nhìn đồng hồ, khuôn mặt không chút biểu cảm. Đến giờ rồi, loa cũng thông báo chuyến bay từ New York đã hạ cánh. Bắt đầu có hành khách kéo vali ra ngoài. Thẩm Quân Tắc nhìn thoáng qua là thấy người anh đang đợi. Mái tóc dài của Tiêu Tinh thả sau lưng, vai đeo chiếc túi nhỏ, tay kéo chiếc vali to, khuôn mặt vẫn còn vẻ mơ màng như mới ngủ dậy… Thẩm Quân Tắc khẽ nheo mắt, rảo bước đi về phía cô. Đến tận khi Thẩm Quân Tắc đứng trước mặt, Tiêu Tinh mới ngạc nhiên trợn tròn mắt nhìn anh. “Sao thế, bất ngờ lắm sao? Tôi đã nói sẽ đến đó