Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342038
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2038 lượt.
i một tiếng “người anh em”.
Tiêu Tinh vẫy tay tạm biệt anh ta rồi cùng tốp học sinh tiếp theo vào phỏng vấn. Có ba giám khảo, hai nam một nữ, vẻ mặt hết sức nghiêm túc. Nhìn những bạn xung quanh ai ai cũng căng thẳng, trong lòng Tiêu Tinh cũng không khỏi lo lắng. Đề tài mà cô bốc thăm được là vẽ phác họa cảnh vật trong vòng mười phút. Tiêu Tinh ngồi đó, liếc nhìn căn phòng một lượt, cuối cùng dừng lại ở cửa sổ trong góc. Thời gian quá ngắn, những thứ phức tạp không kịp vẽ, đơn giản quá thì sẽ tỏ ra đơn điệu, cửa sổ là một lựa chọn không tồi, có thể để lại chút không gian tưởng tượng trong bức vẽ. Có cảm hứng rồi Tiêu Tinh liền cầm bút, nhanh chóng phác họa. Có nền tảng mỹ thuật mười năm, thêm vào đó trong khoảng thời gian một tháng ở New York cô không ngừng luyện tập, cảm giác quen thuộc khi cầm bút trong ký ức trào dâng trong lòng. Tiêu Tinh lướt bút như nước chảy, chỉ nghe thấy tiếng ngòi bút cọ sát với giấy vẽ phát ra tiếng sột soạt không ngừng. Tiêu Tinh nhanh chóng đắm mình vào việc sáng tác. Những người xung quanh đều lần lượt nộp tác phẩm, Tiêu Tinh không hề bị ảnh hưởng, vào phút cuối cùng, cô đã vẽ xong bức tranh của mình, mỉm cười nộp cho giám khảo. Giám khảo là một người đàn ông trung niên. Sau khi nhìn qua bức tranh của Tiêu Tinh, chỉ lạnh lùng hỏi:
“Tiêu Tinh đúng không, em học vẽ bao lâu rồi?”.
Tiêu Tinh lễ phép gật đầu, “Em bắt đầu học từ nhỏ, học được hơn mười năm ạ”.
Giám khảo ngẩng đầu nhìn cô, “Tôi đã xem hồ sơ của em, trước đó đã từng giành được rất nhiều giải thưởng trong các cuộc thi mỹ thuật. Mặc dù lên đại học không tiếp tục học chuyên ngành mỹ thuật, có điều quả thực em rất có năng lực. Tranh của em màu sắc tươi sáng, phong cách cũng rất rõ ràng. Trong số những học sinh phỏng vấn ngày hôm nay, có thể coi em là thí sinh xuất sắc”.
Tiêu Tinh được khen đến nỗi cảm thấy ngượng ngùng, cô xoa đầu và nói, “Em cảm ơn thầy…”.
“Nếu không có vấn đề gì, tôi muốn nhận em”, đột nhiên ông ta đứng dậy, mỉm cười nhìn Tiêu Tinh. Tiêu Tinh có chút ngạc nhiên, thực ra cuộc phỏng vấn hôm nay cô chỉ đến thử sức mà thôi. Việc trực tiếp nhận vào học như thế này rõ ràng là không đúng quy định. Buổi phỏng vấn kết thúc, ít nhất phải sau mấy ngày mới công bố. Nhưng rất lạ là hình như hai giám khảo còn lại cũng không ngạc nhiên về quyết định này. Thậm chí ánh mắt của nữ giám khảo khi nhìn cô có chút kỳ lạ. Trong khi đó thầy giáo nhận cô thì cười rất hòa nhã, “Em không cần căng thẳng, giáo viên hướng dẫn có quyền chọn học sinh. Em rất có tài, vì thế tôi mới muốn phá lệ nhận em. Kiến thức lý luận sau khi vào học có thể từ từ bổ sung”.
Nghe thầy nói vậy Tiêu Tinh mới thấy yên tâm, vội vàng cúi người và nói:
“Em cảm ơn thầy! Cảm ơn thầy”.
Tiêu Tinh đăng ký rất muộn, là tốp cuối cùng phỏng vấn, đợi đến khi buổi phỏng vấn kết thúc cũng đã đến giờ ăn tối. Ba vị giám khảo mỗi người đi một đường, Tiêu Tinh đi cùng đường với thầy hướng dẫn. Cô đã tìm hiểu thông tin có liên quan, người đàn ông này có lẽ là giáo sư Vương. Cô đã nhìn thấy ảnh và giới thiệu về ông ta trên trang web của trường. Năm nay mới được lên làm giáo viên hướng dẫn cho nghiên cứu sinh, nghe nói tính tình rất dễ chịu. Lần này Tiêu Tinh đến thử sức, chọn giáo viên hướng dẫn chính là người này, không ngờ lại được ông ấy nhận, tâm trạng khó tránh khỏi có chút kích động. Đi đến chỗ rẽ, nghe thấy thầy giáo cười nói:
“Chi bằng cùng nhau ăn cơm, nhân tiện nói với em về kế hoạch sau này”.
Tiêu Tinh cũng muốn hiểu thêm về thầy giáo nên đồng ý ngay:
“Được ạ, cảm ơn thầy”.
Ông ta lái một chiếc xe màu đen ra khỏi bãi đỗ xe, Tiêu Tinh liếc nhìn, là một chiếc BMW, trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Sau khi lên xe, thấy chiếc xe phóng lên cầu cao tốc, đi về phía cách xa trung tâm thành phố, Tiêu Tinh… dần dần cảm thấy bất an. Đây là lần đầu tiên cô ăn cơm với một người đàn ông xa lạ. Mặc dù người đàn ông này sau này là giáo viên hướng dẫn của cô. Nhưng ngồi cùng ông ta trong không gian kín như thế này vẫn khiến cô cảm thấy rất không thoải mái. Có lẽ là giác quan thứ sáu của người phụ nữ thôi thúc, nhìn nụ cười của người này qua gương chiếu hậu, cảm giác ông ta cười rất lạ. Trong lòng Tiêu Tinh có chút căng thẳng nhưng bề ngoài thì cố làm ra vẻ bình tĩnh, lấy điện thoại trong túi áo, gọi điện cho Thẩm Quân Tắc. Lúc này ngồi trong xe của người đàn ông này, hoàn toàn chưa biết sẽ bị đưa đi đâu. Nếu thật sự như cô nghĩ, người đàn ông này nhận cô là có ý đồ khác, vậy thì cô phải nhanh chóng cầu cứu, nếu không cô chết rồi cũng không tìm thấy xác. Không còn nghi ngờ gì, Thẩm Quân Tắc trở thành đối tượng cầu cứu số một. Nếu người đàn ông này biết cô đã kết hôn, có lẽ sẽ từ bỏ ý nghĩ bắt nạt cô… Tút… tút… Tiếng tút tút vang lên bên tai rất lâu. Tiêu Tinh chưa bao giờ nghĩ rằng có lúc cô lại muốn nghe thấy giọng nói của Thẩm Quân Tắc như thế này. Rất lâu sau, cuối cùng cũng có người nhấc máy, lòng bàn tay của Tiêu Tinh ướt đẫm mồ hôi. “Có chuyện gì?”.
Thẩm Quân Tắc cố tình hạ thấp giọng. Lúc này nghe giọng nói của anh không đáng ghét chú