Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2058 lượt.
a bố mẹ Tiêu Tinh rất xa. Chủ yếu là Thẩm Quân Tắc không muốn sống gần người lớn, suốt ngày bị gọi đến ăn cơm. Người trẻ tuổi dĩ nhiên thích không gian riêng, không ai làm phiền. Anh rất thích phong cách thiết kế của khu biệt thự này.
Đột nhiên Thẩm Quân Tắc ngoảnh đầu lại, lạnh lùng nhìn cô và nói:
“Chờ con heo đất cô dậy nấu cơm, tôi sẽ chết đói mất?”.
Tiêu Tinh gượng cười:
“Ha ha, dạ dày của anh tốt thế, thật khó chiều. Như tôi này, ba bữa không ăn cũng chẳng vấn đề gì”.
Trước ánh mắt lạnh lùng của anh cô leo xuống giường, vừa chỉnh lại ga trải giường vừa khẽ lẩm nhẩm, “Haizz, không biết đêm qua nằm mơ thấy gì, sáng nay thức dậy chỉ thấy người đau ê ẩm…”.
“Ừm, bye bye”.
Tiêu Tinh vẫy tay với anh. Ừm bye bye? Lại là ba từ ấy… Thẩm Quân Tắc đi được hai bước, không cam tâm ngoảnh đầu lại và nói, “Buổi tối tôi về ăn cơm”.
Tiêu Tinh ngẩng đầu nhìn anh, “Tối nay tôi về nhà ăn cơm với bố mẹ tôi, anh ăn ở ngoài đi”.
Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc, “Vậy tôi cùng cô về nhà”.
“Này, anh…”.
Anh là cái đuôi của tôi sao? Tiêu Tinh vẫn chưa kịp nói ra thì đã bị ánh mắt lạnh lùng của anh gườm gườm, đành phải sống sượng nuốt câu ấy cùng với một miếng cháo vào bụng. Buổi chiều, Tiêu Tinh soi gương trang điểm một hồi, mang theo tài liệu đã chuẩn bị trước, đến tham dự buổi phỏng vấn của học viện mỹ thuật. Lúc ở New York cô đã tìm hiểu rất nhiều tài liệu về học viện mỹ thuật trong nước, phát hiện ở thành phố B chỉ có học viện mỹ thuật này là thời gian khai giảng tương đối muộn. Nếu cô nhanh chóng về nước thì có thể kịp buổi phỏng vấn của nhà trường. Nghe nói buổi phỏng vấn của những trường nghệ thuật như thế này có rất nhiều bê bối, thậm chí có lời đồn lúc tuyển sinh, một số thầy giáo khó tính yêu cầu rải tất cả các tác phẩm của học sinh thành một hàng, liếc nhìn qua một lượt, nhìn trúng bức nào thì chọn người đó. Rất nhiều học sinh vẽ không bằng người khác nhưng người ta có ô dù, vẫn có thể thuận lợi qua cửa. Ngược lại, những học sinh đơn thuần biết vẽ tranh, rất có thể bị đám người đặc biệt ấy đè bẹp. Dĩ nhiên, chắc chắn những lời đồn này có phần phóng đại. Tiêu Tinh cũng không bị những lời đồn này làm cho nhụt chí. Ngược lại, cô là người càng bị đả kích thì lại càng nỗ lực, phấn khích mang tác phẩm của mình đến buổi phỏng vấn. Hiện trường phỏng vấn đông nghịt người, đúng là mỹ nữ như mây, mỹ nam vô kể, cứ như là tuyển người mẫu… Tiêu Tinh ngạc nhiên thốt lên, sau đó tìm chỗ ngồi, ngoan ngoãn chờ đợi. Bên cạnh có anh chàng đẹp trai mỉm cười rạng rỡ với cô, thân thiện bắt chuyện với cô:
“Hi, mỹ nhân, cậu cũng đến phỏng vấn à?”.
Tiêu Tinh mỉm cười gật đầu:
“Đúng vậy”.
“Làm quen một chút, mình tên là Lão Khôn, tốt nghiệp khoa mỹ thuật trường đại học Hoa Kiều. Còn cậu?”.
“Mình tên là Tiêu Tinh”, Tiêu Tinh giơ tay bắt tay anh ta, ngừng một lát, tò mò hỏi, “Cậu… họ Lão? Hay nickname là Lão Khôn?”.
Chàng trai cười tít mắt và nói:
“Mình họ Lão, rất hiếm gặp. Hi hi, hồi ấy bố mẹ mình nên đặt tên cho mình là Lão Đại. Như thế mọi người đều gọi mình là Lão Đại, ngay cả thầy cô giáo cũng gọi mình là Lão Đại, vậy thì mình sẽ rất lợi hại”.
Tiêu Tinh toát mồ hôi, nếu thật sự anh ta tên là Lão Đại, có thể tưởng tượng, lúc đặt câu hỏi trong giờ học, thầy giáo nói một câu:
“Câu hỏi này Lão Đại đứng dậy trả lời”, vậy thì không khí lớp học sẽ rất kỳ lạ. Rõ ràng là anh chàng Lão Khôn này thấy vô vị nên cố kiếm chuyện để nói, cứ bám lấy Tiêu Tinh không chịu buông tha, bắt đầu hỏi cô như bắn súng liên thanh:
“Tiêu Tinh, cậu tốt nghiệp trường nào?”.
“À… học viện ngoại thương trường đại học T. Mình học quản lý công thương”.
“Hả? Đây là buổi phỏng vấn tuyển sinh của học viện mỹ thuật, cậu học kinh tế thì chạy đến đây làm gì?”.
Tiêu Tinh cười và nói:
“Mặc dù ở đại học mình không học chuyên ngành mỹ thuật nhưng mình đã học vẽ tranh suốt mười năm. Bây giờ chuyển ngành tiếp tục quay lại học mỹ thuật”.
Lão Khôn sờ cằm, “Vậy à, xem ra cậu thật sự rất thích vẽ tranh, kiên trì mười năm không dễ dàng gì. Hôm nay chuẩn bị thế nào rồi?”.
“Ha ha, mình không hiểu lắm về quy định của cuộc thi, nghe nói hôm nay đặt câu hỏi tại chỗ?”.
“Ừm, không cần căng thẳng, cứ phát huy như bình thường là được. Quan trọng là phải có đặc điểm và phong cách của mình, để giáo viên nhìn ra tiềm năng và cá tính nghệ thuật của cậu. Nghe nói trong số giám khảo của học viện mỹ thuật này rất nhiều người tính tình cổ quái, không thích những bức tranh theo khuôn khổ. Bức tranh đặc biệt một chút sẽ dễ dàng được chọn”.
Tiêu Tinh gật đầu. Chẳng mấy chốc tốp học sinh phỏng vấn trước bước ra ngoài, Lão Khôn vẫy tay với Tiêu Tinh, “Ôi, đến lượt mình rồi, mình vào trước đây, cậu cố lên nhé!”.
Tiêu Tinh gật đầu, “Cậu cũng cố lên”.
Không lâu sau, tốp thứ hai cũng phỏng vấn xong. Tiêu Tinh nhìn thấy trước khi đi, Lão Khôn lén làm động tác “yeah” với mình, không kìm được mỉm cười. Anh chàng này đúng là người dễ gần, gặp người lạ trên đường cũng có thể vỗ vai gọ