Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.

o tay, đành phải nhăn nhó cùng anh ta bước vào sàn khiêu vũ.
“Đừng lo, waltz không khó học, cô đừng căng thẳng, di chuyển theo bước chân của tôi…”.
Anh ta như ông anh hàng xóm, giọng nói dịu dàng khiến người ta không nỡ từ chối. Tiêu Tinh miễn cưỡng di chuyển theo bước chân của anh ta, nhất thời căng thẳng giẫm vào chân anh ta một cái, vội vàng cúi đầu xin lỗi, “Xin, xin lỗi… Tôi đã nói là tôi sẽ giẫm vào chân anh mà…”.
Anh ta vẫn giữ nụ cười rất phong độ, “Không sao, lần đầu tiên khiêu vũ khó tránh khỏi cảm thấy lạ lẫm. Nào, thử lại nào”.
Thấy anh ta không bận tâm, tâm trạng của Tiêu Tinh cũng thoải mái hơn nhiều. Mặc dù không biết người đàn ông này chui từ đâu ra, cũng không biết vì sao anh ta có ý tốt dạy cô khiêu vũ, có điều Tiêu Tinh nhảy theo anh ta vài bước, cũng thấy hứng thú với điệu waltz. Cảm giác được xoay tròn, lâng lâng như đang bay thật thích thú.
“… Như thế này, đúng không?”.
Tiêu Tinh cẩn thận di chuyển theo bước chân của anh ta, vừa nhảy vừa khẽ hỏi giáo viên của mình.
“Không sai, cô rất thông minh”.
Đối phương mỉm cười, cúi đầu nhìn cô một lúc rất lâu rồi như chợt nhận ra điều gì đó, “Cô rất giống với một học sinh của tôi”.
“Á? Thật sao, anh là giáo viên à?”.
Tiêu Tinh ngẩng đầu, tò mò hỏi.
“Ừ, tôi là giảng viên đại học”.
“Nhưng trông anh rất trẻ”.
Tiêu Tinh nhìn anh ta, nghi ngờ nói, “Sao anh lại đến buổi dạ hội này?”.
“Đi cùng bạn, mục đích chủ yếu là đến ăn tiệc”.
Tiêu Tinh bị sự thẳng thắn của anh ta làm cho bật cười, không để ý lại giẫm vào giày đối phương, mặt đỏ bừng, “A, xin lỗi, lại giẫm vào chân anh rồi…”.
“Không sao”, đối phương mỉm cười, “Đúng rồi, có thể cho tôi biết tên của cô được không?”.
“Ồ, tôi tên là Tiêu Tinh, còn anh?”.
Đột nhiên đối phương dừng bước, mỉm cười nhìn Tiêu Tinh, “Quả nhiên đúng là em”.
“Gì cơ?” Tiêu Tinh có chút mơ hồ, nhìn anh ta một lúc lâu, thấy anh ta lấy ngón trỏ đẩy cặp kính, sau đó nghiêm túc dùng đốt ngón giữa cốc vào trán mình“Á! Anh làm gì vậy!”.
Tiêu Tinh bị cốc một cái đau điếng, đột nhiên trong đầu xuất hiện một cảnh tượng:“Haizz, sao lại có đứa trẻ ngốc như em nhỉ. Tôi đã nói với em bao nhiêu lần rồi, tô màu không phải là nhuộm vải, em tô màu xanh xanh đỏ đỏ như thế này làm gì?”.
Một cái cốc không chút khách khí giáng xuống trán cô. Tiêu Tinh tức giận nói:
“Chính thầy nói vẽ tranh phải có tinh thần sáng tạo! Em sáng tạo như thế này, một tác phẩm chưa từng có trong lịch sử đã ra đời!”.
“Ngữ văn không giỏi thì đừng có xài thành ngữ bừa bãi, còn nữa, tôi là thầy giáo của em, không được phép cãi lại”.
Lại thêm một cái cốc đầu. Tiêu Tinh rụt đầu rụt cổ, ấm ức nói:
“Em sẽ bảo ông nội cho thầy nghỉ việc. Thầy đúng là đồ gia sư độc ác!”.
“Có roi vọt mới có nhân tài, hiểu chưa? Đứa trẻ nghịch ngợm như em cần giáo viên dùng vũ lực”.
Đối phương vẫn nở nụ cười thản nhiên. Tiêu Tinh nhìn cặp kính thân thuộc và cái cốc đầu quen thuộc, ngạc nhiên nói:
“A, thầy là thầy Ôn… Ôn Bình?”.
Đối phương mỉm cười gật đầu. Tiêu Tinh xúc động nắm tay thầy, “Trời ơi, thầy Bình Nước Nóng, đúng là thầy rồi! Chẳng phải thầy đi Bắc Kinh học nghiên cứu sinh rồi sao? Thầy trở về khi nào vậy?”.
“Mới về không lâu. Bây giờ tôi có bằng tiến sĩ rồi”.
“Woa, lợi hại thật, tiến sĩ mỹ thuật, sao nghe thấy biến thái thế nhỉ, rất hợp với khí chất của thầy”.
“Muốn ăn đòn sao?”.
Nói rồi lại làm ra vẻ cốc vào đầu Tiêu Tinh. Tiêu Tinh rụt đầu lại theo phản xạ. Hai người lườm nhau rất lâu, cuối cùng không kìm được bật cười. Ôn Bình, Tiêu Tinh đặt cho anh ta biệt danh là “Bình Nước Nóng”, là gia sư hồi Tiêu Tinh học tiểu học ông nội đã thuê để dạy vẽ cho cô, hơn cô chục tuổi. Hồi ấy anh vẫn đang học đại học, suốt ngày cười tít mắt, nhưng lúc dạy cô vẽ thì rất nghiêm khắc, yêu cầu rất cao, thường xuyên bắt nạt cô, không ít lần cốc đầu cô. Về sau ông nội qua đời, Tiêu Tinh chuyển về sống cùng bố mẹ, Ôn Bình cũng đi học ở Bắc Kinh, từ đó hai người đứt liên lạc. Không ngờ lại tình cờ gặp lại trong buổi dạ hội như thế này. Hai người vừa nhảy vừa nói chuyện, càng nói càng phấn khích, nụ cười trên khuôn mặt rạng rỡ đến chói mắt.
“Này, nhìn kìa, người đang khiêu vũ bên kia chẳng phải là vợ Thẩm Quân Tắc sao?”.
“Đúng vậy, ha ha, cô gái đó thật thú vị, nhìn cô ta nhảy kìa, luống ca luống cuống”.
“Giống như con lật đật lắc qua lắc lại, tôi nghi ngờ không biết có phải bình thường cô ta rất ít đi giày cao gót không?”.
“Không phải chứ, chẳng phải cô ta là tiểu thư nhà họ Tiêu sao? Sao ngay cả điệu nhảy cơ bản cũng không biết nhảy…”.
Lúc nhảy đến mép sàn khiêu vũ thì nghe thấy tiếng thì thầm to nhỏ xung quanh, Thẩm Quân Tắc nhíu mày, không kìm được nhìn về phía đó. Tiêu Tinh đang nhảy cùng một người đàn ông đeo kính. Hai người trò chuyện rất vui vẻ, nụ cười vô cùng rạng rỡ, động tác cũng hết sức thân mật. Tóm lại nhìn rất chướng mắt. Thẩm Quân Tắc tiến một bước về phía Tiêu Tinh nhưng bị Phương Dao ngăn lại.
“Nhảy một điệu xã giao thôi mà, cậu căng thẳng như thế làm gì?”.
Phương Dao lạnh