Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341991

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.

lùng nói. Thẩm Quân Tắc mím chặt môi không nói một lời, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía hai người tươi cười vui vẻ ở cách đó không xa. Phương Dao dõi theo ánh mắt của anh, mỉm cười nói:
“Yên tâm đi, mình thấy người đàn ông ấy cũng không có ý đồ gì xấu với Tiêu Tinh nhà cậu đâu”.
Đang nói thì thấy Tiêu Tinh nói chuyện đến đoạn phấn khích, không để ý lại giẫm vào giày của người đó, chân bị vấp suýt chút nữa thì ngã. May mà người đó nhanh tay nhanh mắt, lập tức đưa tay ra đỡ cô. Tiêu Tinh không khống chế được ngả người về trước, bỗng chốc ngả vào lòng anh ta. Anh ta cúi đầu nhìn cô, mỉm cười rất dịu dàng. Tiêu Tinh cũng đỏ mặt mỉm cười. Cảnh tượng ấy khiến cơn giận Thẩm Quân Tắc đang cố gắng kìm nén trong lòng bỗng chốc bùng phát. Anh sa sầm mặt đi về phía hai người. Ôn Bình đang chăm chú nghe Tiêu Tinh kể sau khi chuyển đi bị bố mẹ ép phải bỏ học vẽ, đột nhiên cảm giác sau lưng có một luồng khí lạnh từ từ áp sát lại. Anh ngoảnh đầu lại thì thấy một người đàn ông tuấn tú đang đứng cách hai người chưa đầy một mét, nhìn họ với khuôn mặt không chút biểu cảm. Ôn Bình thấy anh nhìn Tiêu Tinh với ánh mắt sắc như dao, trong lòng đã đoán được bảy, tám phần, mỉm cười, quay sang nói với Tiêu Tinh:
“Hai người… quen nhau?”.
Tiêu Tinh tránh ánh mắt của Thẩm Quân Tắc, cúi đầu, ấp úng nói:
“Vâng… anh ấy là… là bạn… em”.
Cô không hề muốn nói sự thật mình đã kết hôn trước mặt Ôn Bình. Hồi nhỏ anh suốt ngày mắng cô ngốc, nếu để anh ta biết cô kết hôn với “tảng đá” Thẩm Quân Tắc này thì chắc chắn sẽ bị cười nhạo đến chết mất. Thấy Tiêu Tinh tránh ánh mắt của mình, lại còn ấp úng nói câu “bạn”, đột nhiên Thẩm Quân Tắc thấy lòng nhói đau, cảm giác trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Tiêu Tinh khẽ hỏi:
“Anh tìm em có chuyện gì sao?”.
Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc, lạnh lùng nói:
“Em theo anh ra ngoài”.
Ở hành lang bên ngoài, Thẩm Quân Tắc khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào cô gái đang cúi đầu trước mặt mình.
“Chẳng phải em rất đói sao, bây giờ lại có tâm trạng khiêu vũ?”.
Giọng nói lạnh đến cực điểm, đầy vẻ chất vấn. Tiêu Tinh bị anh chất vấn như vậy, trong lòng cảm thấy khó chịu, khẽ nói:
“Anh ấy mời em nhảy nên em nhận lời”.
Dù sao thì anh nhảy với Phương Dao vui vẻ như vậy cũng không để ý đến em…“Không biết nhảy còn thích trổ tài, em không biết là người khác đang cười nhạo em sao? Chưa đầy mười bước lại giẫm vào chân người ta, loạng chà loạng choạng ra thể thống gì hả? Em đang khiêu vũ hay làm trò cười cho người ta hả?”.






Tiêu Tinh sững người. Thì ra anh bận tâm đến điều đó…Đang ấm ức trong lòng, lúc này thấy anh hung dữ như vậy, đột nhiên cô cảm thấy rất buồn. Hai bữa liền cô không được ăn, đói đến nỗi bụng sôi lên òng ọc, cùng anh đi dạo phố, thực hiện công cuộc “cải tạo cho lợn rừng”, thay bộ váy dạ hội bó sát đến không thể thở được, đi giày cao gót mới mua, gót chân trầy cả da mà vẫn phải khoác tay anh làm ra vẻ thân mật, bị anh kéo đi khắp nơi, bị người ta gọi là bà Thẩm, khách sáo hàn huyên với những người xa lạ… giả vờ cười đến nỗi da mặt cũng đau nhức. Anh nhảy cùng Phương Dao, có thể phối hợp ăn ý nhảy liền ba điệu, vứt cô trong xó không thèm hỏi han. Không biết nhảy, nhảy xấu, bị người ta cười nhạo gì gì đó cô không bận tâm. Từ nhỏ đến lớn cô luôn bị đem ra làm trò cười, cười rồi cũng qua đi. Nhưng Thẩm Quân Tắc lại bận tâm, có điều cũng chỉ vì… thân phận của cô bây giờ là vợ anh. Cô bị đem ra làm trò cười sẽ khiến anh rất mất mặt, khiến anh cũng bị người ta cười nhạo. Tiêu Tinh càng nghĩ càng thấy buồn. Mặc dù đã sớm biết anh đưa cô đến dạ hội chỉ là để làm vật trang trí cho người ta nhìn. Nhưng lúc này bị anh chê bai như vậy, Tiêu Tinh vẫn cảm thấy rất buồn và ấm ức, không kìm được nói ra những lời kìm nén trong lòng:“Thẩm Quân Tắc, không ngờ anh lại là người giả tạo như thế! Anh cần một người phụ nữ mang lại vinh quang cho mình, ở đây nhiều lắm, anh có thể chọn người khác! Khí chất vốn là bẩm sinh, tôi không bắt chước được vẻ nho nhã ấy. Tôi chỉ là con bé nhà quê, không sánh được với những thiên kim đài các. Xin lỗi, làm anh mất mặt rồi, lần sau đừng có đưa tôi đến những chỗ như thế này!”.
Tiêu Tinh nói rồi quay người bước đi nhưng bị Thẩm Quân Tắc kéo tay lại. Có lẽ vì ánh đèn quá chói mắt, Tiêu Tinh nhìn khuôn mặt anh, thậm chí có ảo giác vì quá tức giận mà khuôn mặt ấy đã trở nên biến dạng. Đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm, giọng nói cũng chùng xuống, “Em nói gì?”.
Từng câu từng chữ giống như sét đánh bên tai, Tiêu Tinh bị giọng nói cố gắng kìm nén của anh làm cho hoảng sợ, lùi lại một bước nhưng miệng thì vẫn không nhận thua, “Anh mua cho tôi trang sức và quần áo đắt tiền, trang điểm cho tôi như ngôi sao, đưa tôi đến tham gia dạ hội, chẳng phải để hãnh diện cho bản thân sao?”.
Thẩm Quân Tắc hạ thấp giọng, khuôn mặt không chút biểu cảm:
“Em cho rằng… anh là người như thế?”.
Thẩm Quân Tắc siết chặt tay, hít một hơi thật sâu, cố làm ra vẻ bình tĩnh, thấp giọng hỏi