Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342133
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2133 lượt.
từng câu từng chữ:
“Em muốn ly hôn với anh? Đúng không?”.
Tiêu Tinh gật đầu không chút do dự, “Dù sao thì anh cũng đạt được mục đích của mình rồi, sớm ly hôn có lợi cho cả hai chúng ta. Hơn nữa…”.
Tiêu Tinh ngừng một lát rồi cúi đầu, “Hơn nữa sau khi ly hôn, anh đi tìm người phụ nữ khác tôi cũng không có áp lực”.
Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc, “Anh không đồng ý”.
Tiêu Tinh ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn anh, “Vì sao? Chẳng phải anh… ghét tôi lắm sao? Có thể thoát khỏi tôi đối với anh mà nói là một chuyện tốt! Chi bằng chúng ta kiên quyết ly hôn, tạm thời có thể chưa nói với người nhà, sau này từ từ giải thích…”.
“Chưa đầy nửa năm đã ly hôn, em tưởng là trò trẻ con sao?”.
Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, ngắt lời cô, “Tạm thời không nói chuyện này nữa”.
Tiêu Tinh sững người, lúc ấy mới đột nhiên nhớ ra bản thỏa thuận mà Kỳ Quyên đã nói với cô, không kìm được lên tiếng:
“Anh quên bản thỏa thuận đã ký trước khi kết hôn rồi sao? Anh đã nói sau khi kết hôn sẽ đồng ý tất cả điều kiện của tôi”.
Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống. Tiêu Tinh nói tiếp:
“Nếu ngay từ lúc bắt cuộc đầu hôn nhân này chỉ là một cuộc giao dịch, vậy thì chúng ta nên tuân thủ thỏa thuận thì hơn. Lúc đầu ký bản thỏa thuận ấy, sau khi kết hôn tôi cũng chưa đưa ra điều kiện nào. Hôm nay tôi chỉ đưa ra một điều kiện này thôi, chúng ta làm thủ tục ly hôn trước”.
Thẩm Quân Tắc nhìn cô, giọng nói có chút gượng gạo:
“Đã nói thời gian kết hôn là một năm, vẫn chưa hết thời gian, em không cần nóng vội như thế”.
Tiêu Tinh im lặng một lúc, “Vậy thì chỉ cần không ly hôn, có phải là những điều kiện khác anh đều đồng ý?”.
Thẩm Quân Tắc nhíu mày:
“Em nói đi”.
“Tôi muốn chuyển ra ngoài”.
“Không được”, cứ nghĩ đến chuyện cô muốn rời xa tầm mắt của mình, Thẩm Quân Tắc gần như từ chối yêu cầu này theo phản xạ. Vừa nói dứt lời, nhìn thấy ánh mắt thất vọng của cô, cảm giác trái tim như bị mũi dao sắc nhọn đâm vào. Cô ghét anh đến vậy sao, không muốn sống cùng anh một phút nào sao?Nhưng anh không muốn để cô đi. Nếu cô đi rồi, anh có cần phải sống ở căn biệt thự do chính tay mình thiết kế không?Thấy Thẩm Quân Tắc không nghĩ ngợi gì mà từ chối luôn, Tiêu Tinh sững người, khẽ nói:
“Thế thì thôi, dù sao thì bản thỏa thuận kia cũng không có giá trị pháp luật. Ban đầu Kỳ Quyên bảo anh ký, chẳng qua cũng vì nghĩ anh là quân tử giữ chữ tín, không ngờ… anh lại trở mặt nhanh như vậy”.
Tiêu Tinh nói rồi cúi đầu xuống, không biết vì sao cô luôn có cảm giác ánh mắt của Thẩm Quân Tắc quá sâu xa, khiến cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc, khẽ nói:
“Nếu em muốn chuyển đi… thì để mấy hôm nữa, phải tìm được chỗ ở trước đã”.
Sở dĩ anh thỏa hiệp chỉ là không muốn tiếp tục cãi nhau với Tiêu Tinh. Cứ cãi nhau như thế này, mỗi phút đều là một sự giày vò. Anh không biết phút sau Tiêu Tinh sẽ nói những lời gì khiến anh đau đớn hơn. Hơn nữa bây giờ đầu óc anh rối bời, cần được yên tĩnh một mình để sắp xếp lại dòng suy tư. Cho đến bây giờ, đã có quá nhiều việc vượt ra khỏi dự tính của anh, rất nhiều cảm xúc mơ hồ, thậm chí không thể hiểu được lý do. Tiêu Tinh thấy anh đồng ý cũng không tranh luận tiếp nữa, gật đầu và nói:
“Vậy tôi về trước đây”.
“Ừ, ra cửa bắt taxi, đi đường cẩn thận”.
Thẩm Quân Tắc quay người đi vào đại sảnh, dáng người thẳng đứng có chút cứng đơ. Tiêu Tinh ngây người đứng đó, dõi theo hình bóng của anh, không kìm được thấy sống mũi cay cay…Đưa ra yêu cầu ly hôn chỉ là nhất thời bồng bột nói năng không suy nghĩ. Mặc dù biết rất rõ lúc đầu anh lấy cô vào nhà họ Thẩm chỉ là thủ đoạn thương nghiệp của anh. Cô chẳng qua chỉ là một quân cờ bị Thẩm Quân Tắc lợi dụng. Lúc ấy vì khó khăn của gia đình và tương lai của mình, cô nghiến răng làm quân cờ ấy. Nhưng bây giờ, thật sự nhắc đến hai chữ “ly hôn”, nghĩ đến việc sắp phải cắt đứt với anh, vì sao lại thấy buồn đến thế…Thẩm Quân Tắc là người lạnh lùng cao ngạo, gặp chuyện gì cũng bình tĩnh tự tin, không chút hoang mang. Nhưng lúc nãy, khoảnh khắc cô yêu cầu ly hôn, vì sao khuôn mặt của anh lại đau khổ đến biến dạng như thế?Có lẽ là cô nhìn nhầm?Tiêu Tinh ngây người đứng ngoài hành lang, nhìn hình bóng của Thẩm Quân Tắc phản chiếu qua tấm gương bên cạnh. Anh đang nói chuyện gì đó với Phương Dao, vẫn là dáng vẻ lạnh lùng như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.
“Nghĩ gì đấy, sắp biến thành kẻ khờ rồi”, đột nhiên bên tai vang lên một giọng nói trêu chọc. Tiêu Tinh ngoảnh đầu lại thì thấy Ôn Bình đang dựa người vào tường, nhìn mình với ánh mắt đùa cợt.
“Khụ, không có gì”, Tiêu Tinh ngượng ngùng gãi đầu, “Thầy làm gì ở đây?”.
“À, đi vệ sinh, đi ngang qua đây nghe thấy có người cãi nhau, không kìm được tò mò nên dừng lại xem”.
Ôn Bình bước hai bước, dừng lại trước mặt Tiêu Tinh, cúi đầu ghé sát vào tai cô, khẽ cười và nói:
“Cãi nhau với bạn trai à?”.
“Không không, anh ấy không phải bạn trai của em”.
Tiêu Tinh vội vàng giải thích, cứ như sợ Thẩm Quân Tắc đang đứng cách đó không xa sẽ nghe thấy.
“Không phải vì em nhảy với