Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2789 lượt.
h thoảng trong đôi mắt mang vẽ ưu thương mờ mịt.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, anh phát hiện tình cảm của mình thay đổi, anh có một loại cảm giác tương thông không cần dùng lời nói. Mặc dù Trần Cẩm Sắt không biết anh, cũng không biết sự hiện hữu của anh, nhưng anh cảm thấy họ rất giống nhau, cùng trải qua cuộc sống tách biệt của riêng mình.
Từ từ, anh phát hiện cảm giác thương tiếc đối với cô trở thành một loại ái mộ. Một người phụ nữ nếu không yêu người đàn ông của mình, tuyệt đối sẽ không nguyện ý hành hạ bản thân mình hai mươi mấy năm.
Mà cô thậm chí còn không biết sự hiện hữu của anh! Anh không biết mình sẽ xuất hiện trước mặt cô như thế nào.
Sau anh lại tìm được Trần Hi, một nữ sinh đại học bình thường. Bối cảnh sau lưng cô nhìn như đơn giản, nhưng lại càng ngày càng phức tạp, anh và cô đấu võ mồm, cùng cô bày ra những náo nhiệt.
Khi biết cô có thể là con gái của Trần Cẩm Sắt thì anh cảm thấy hẳn là nên coi cô như vãn bối mà chăm sóc, nhưng anh không hiểu được làm trưởng bối phải như thế nào, chỉ có thể cùng cô đùa giỡn, giúp đỡ cô để kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Càng về sau, anh lại càng mờ mịt, anh phát hiện mình lại bắt đầu bị hấp dẫn, đây là một kiểu hấp dẫn của tuổi trẻ đầy nhiệt huyết.
Khác với Trần Cẩm Sắt luôn tĩnh lặng, Trần Hi sẽ mang đến không ít niềm vui cho anh, cô có thể làm
những món ăn ngon, tính cách có chút gian trá dí dỏm làm người khác phải ôm bụng cười.
Rốt cuộc anh cũng hiểu ý nghĩa những lời nói hôm đó của Roger, vốn dĩ đàn ông sẽ bị đàn bà hấp dẫn, cho dù hai người có khác nhau một trời một vực.
Anh không muốn giống như Roger, dùng dằng không dứt, anh phát hiện ra mối quan hệ của Trần Hi cùng Doãn Triệt, anh tạo cơ hội cho họ, cũng coi như hủy diệt đi hy vọng của bản thân mình. Anh tin tường, sau khi Doãn Triệt và Trần Hi được ở cùng nhau, anh có thể toàn tâm toàn ý chú ý đến Trần Cẩm Sắt rồi.
Nhưng cái cảm giác mất mát đó, khi anh nhìn thấy Doãn Triệt đi cùng Trần Hi, anh phải cố gắng đè nén cảm xúc của mình.
Sau khi Trần Hi mất tích, anh lại giống như Roger, cảm nhận được cái cảm giác giải thoát mặc dù cảm giác đó có phần độc ác. Anh muốn tìm thấy cô, nhưng mặt khác lại không muốn tìm được, tuy nhiên anh vẫn tận tâm tìm kiếm.
Anh tự nói với mình, anh có thể toàn tâm chú ý đến Trần Cẩm Sắt rồi, rốt cuộc không bị chi phối nữa.
Nhưng bây giờ thì sao, Trần Hi trở lại, người đầu tiên cô nghĩ tới là Doãn Triệt mà không phải là anh, như vậy cũng đủ chứng minh vị trí của anh trong cảm nhận của cô.
Nhưng Roger cũng đã trở lại, vậy anh còn lại gì, anh phát hiện ra bây giờ mình cái gì cũng không có.
Roger chưa từng nói qua cho anh, thì ra thay vì kỳ vọng vào những thứ hư ảo cũng không bằng nắm bắt được thực tế. Anh đang nghĩ, nếu như anh có thể nắm bắt được Trần Hi, như vậy hiện tại sẽ như thế nào?
Có lẽ tất cả mọi thứ sẽ không giống như bây giờ.
Khương Sâm nhìn cảnh đêm, anh phát hiện vốn dĩ cho dù là ban đêm thì cảnh vật vẫn không ngừng thay đổi.
“Cậu ở đây, Tiểu Hi nói cho tôi biết cậu đã biết sự thật, tôi liền đoán cậu sẽ đến nơi này, thực hiện lời hứa cùng tôi uống một chén đi.” Giống như đêm đó, người đàn ông ngoại quốc tóc đen mắt đen, dùng tiếng phổ thông khó nghe nói với Khương Sâm.
“Được, nhưng mà tôi có việc phải làm trước.” Khương Sâm nghiêng đầu sang, nụ cười trên mặt vô cùng đẹp đẽ và rực rỡ.
Một cú đấm rơi xuống, Roger bị đánh văng ra ngoài.
Khương Sâm đi tới trước mặt Roger, vươn tay kéo Roger từ dưới đất đứng dậy: “Bây giờ có thể uống rượu, đây là ông thiếu nợ tôi.”
Roger cười cười, mượn sức từ tay Khương Sâm đứng lên, mở cửa xe của mình ra, mang ra một thùng rượu đỏ, sau đó lấy hai cái ly: “Hôm nay chúng ta từ từ uống, đây là rượu tôi đã ủ mấy năm nay, mùi vị cũng không ngon, vừa đắng vừa chát, chỉ là nồng độ rất cao.”
Khương Sâm nhận lấy cái ly, mở nắp rượu ra.
Anh rót đầy ly cho mình và Roger, hai người cụng ly với nhau.
“Xem ông gầy như vậy, mấy năm nay trôi qua chắc cũng không tốt rồi, chỉ cần ông không có chuyện gì, cũng không cần phải gạt tôi.” Khương Sâm nhìn Roger, người đàn ông này đối với anh vừa như cha vừa như bạn, đó là một loại cảm kích không có gì báo đáp được.
“Ha ha. . . . . .” Roger cười khan hai tiếng.
Khương Sâm nhìn về phía Roger, sắc mặt âm trầm xuống.
“Tôi quên mất đã nói với cậu hay chưa, Jess thật ra chính là con trai của tôi.”
“Vẫn chưa.” Khương Sâm nhìn Roger nhíu mày.”Ông còn sống cũng tốt, thật ra thì cũng có nhiều chuyện, ông có biết hay không đối tượng nghĩ tới đầu tiên của tôi chính là Trần Cẩm Sắt, người thứ hai tôi có ảo tưởng là Trần Hi. Mà người đầu tiên Jess muốn, ông đoán thử xem là ai?”
“Sẽ không cũng là Trần Hi chứ?”
“Không phải.” Khương Sâm lắc đầu một cái, hướng Roger khẽ liếm môi: “Là tôi, mà hiện tại tôi nghĩ, tôi thử yêu người khác phái nhưng đều không thành công, hay là thử bắt đầu cuộc tình đồng tính xem sao?” Khương Sâm ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm, thái độ mơ màng trước nay chưa từng có.
Roger cũng nhìn lên bầu tr