Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2777 lượt.

á.
@@@@
“Dì à, xem cái này một chút thế nào, thanh lịch quý phái, vừa nhìn đã thấy vô cùng hợp với dì.” Trần Tuyết Lệ lấy một bộ y phục từ trên giá áo đưa cho mẹ Doãn.
Trần Tuyết Lệ rất biết tạo cho mẹ Doãn niềm vui, bây giờ không có mấy người trẻ tuổi lại thích dạo phố với trưởng bối, nhưng Trần Tuyết Lệ làm điều này vô cùng hoàn mỹ, cô thường đi cùng mẹ Doãn mua đồ, thỉnh thoảng còn tặng bà chút trang sức, … Mỗi lần hai người dạo phố, mẹ Doãn luôn luôn thắng lợi trở về, Trần Tuyết Lệ thậm chí không mua bất kỳ thứ gì cho mình.
Đối với điều này, mẹ Doãn rất hài lòng, bà cảm thấy Trần Tuyết Lệ là đứa bé ngoan rất khó tìm, chịu để cho trưởng bối tốn kém trong khi mình lại tiết kiệm. Bà thật vô cùng thích một cô con dâu như vậy, nhưng nghĩ đến bộ dạng không muốn gặp Trần Tuyết Lệ của Doãn Triệt, mẹ Doãn có chút bất đắc dĩ, con trai đã lớn, lời nói của bà mẹ này củng không còn sức mạnh nữa rồi.
“Ai. . . . . .” Mẹ Doãn thở dài một cái, nhận lấy y phục Trần Tuyết lệ đưa tới.
“Dì à, sao vậy, có điều gì không vui sao?” Trần Tuyết Lệ biết cách nhìn mặt mà nói chuyện, cô thấy thần sắc mẹ Doãn không bình thường, cũng rất khác với mọi ngày.
“Còn không phải là vì thằng bé Doãn Triệt kia sao.” Mẹ Doãn cầm y phục đưa cho nhân viên phục vụ bên cạnh, kéo tay Trần Tuyết Lệ đi tới sofa ngồi xuống. “Vừa nghĩ tới đứa con này, tâm tình của dì liền không tốt, con nói xem con dâu tốt như con thế này, nó sao lại không thích?”
“Dì à, đừng tức giận, đã xảy ra chuyện gì, có thể nói cho con nghe một chút hay không?”
“Còn không phải là lần trước ăn cơm, nó khẳng định cuối năm sẽ kết hôn, nghi thức đính hôn cũng không cần cử hành, con cũng biết, Doãn Triệt tính khí bướng bĩnh, chỉ cần nó không muốn, dì có nói cái gì cũng không tác dụng. Dì thật không biết làm thế nào đối mặt với con, một thời gian dài như vậy, con đối với Doãn Triệt thế nào, dì đều nhớ trong lòng, ghi tạc trong đầu. Không cưới được con, là nó không có phúc phận này.” Mẹ Doãn vỗ nhẹ tay Trần Tuyết Lệ, gương mặt tỏ vẽ áy náy.
“Con vào phòng vệ sinh, dì ngồi ở đây một chút.” Trần Tuyệt Lệ che mặt đi ra ngoài.
Mẹ Doãn lại thở dài một hơi, nhận lấy tách cà phê từ nhân viên phục vụ uống một hớp, có mấy lời nói sớm vẫn tốt hơn để quá muộn.
Trần Tuyết Lệ trốn vào phòng vệ sinh, thô tục mắng mấy câu, lấy điếu thuốc từ trong túi xách ra, ngồi trên bồn cầu hít sâu một hơi.
Cô ta vốn cho là việc Trương Nghiên đề cập tới không đáng lo, xem ra, cô ta nói đúng là thật, hơn nữa sự việc so với tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn.
Cô có chút không nghĩ ra, bắt đầu từ lúc nào mà Doãn Triệt đã quan hệ với phụ nữ, đã nhiều năm như vậy, ngoại trừ anh chỉ biết thương nhớ Trần Hi đã chết kia, cũng không thấy thích người nào khác. Những người do Trần Xương sai đi điều tra Doãn Triệt, mỗi lần báo cáo tin tức, đều là chỉ lo tất bật công việc, chỉ có công việc và công việc, chỉ mới có mấy ngày, lại xuất hiện một người phụ nữ làm Doãn Triệt phải nóng cả ruột gian, như vậy cũng quá nhanh rồi.
Trần Tuyết Lệ rất ghiền thuốc, chỉ là trước mặt mẹ Doãn cô ta phải cố gắng khắc chế, hôm nay nghe tin tức này, cô thật sự không thể kiềm chế nổi nữa, một điếu lại một điếu, cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên.
“Tuyết Lệ, không có sao chứ, con ra ngoài trước đi, chúng ta cùng suy nghĩ biện pháp.” Âm thanh mẹ Doãn bên ngoài cửa vang lên.
Trần Tuyết Lệ vội vàng quăng tàn thuốc vào trong bồn cầu, lấy nước hoa trong túi ra xịt lên không trung mấy cái.
“Không có việc gì, dì à, con ra ngay đây, dì ra khu nghỉ ngơi đợi con, con trang điểm lại một chút.”
“Vậy dì trở lại đợi con, con cũng đừng suy nghĩ không hay, mọi chuyện luôn có cách giải quyết.”
Mẹ Doãn cũng không suy nghĩ nhiều, cho là Trần Tuyết Lệ bị tổn thương nên đau lòng mà khóc, không muốn bị người khác nhìn thấy. Bà xoay người đi tới khu vực nghỉ ngơi, màng khói thuốc mỏng tỏa ra cũng không làm bà để ý lắm.
Trần Tuyết Lệ nghe bên ngoài không còn động tĩnh gì, lấy khăn giấy ướt ra lau lớp trang điểm trên mặt, đánh thêm một ít phấn trắng, đến khi sắc mặt nhìn tái nhợt không có chút huyết sắc, cô ta hài lòng nhìn mình trong gương.
Sau đó, lấy điện thoại di động ra gửi cho Trần Xương một tin nhắn.
【 Doãn Triệt muốn thoái hôn 】
Sau khi làm xong tất cả, cô ta chậm rãi đi tới bên cạnh mẹ Doãn.
“Dì à, con thật sự là không thể không có Doãn Triệt, cầu xin dì nghĩ biện pháp gì đó giúp con . . . . .”
Cảnh báo: H hơi nặng






Mẹ Doãn rất là rối rắm, bà vỗ nhẹ bả vai Trần Tuyết Lệ, không biết nên nói gì cho phải. Các loại tình tiết cẩu huyết thoáng qua trong đầu, nhưng chính là không có cái nào sử dụng được.
“Tuyết Lệ, con nói cho dì nghe xem vấn đề của hai đứa rốt cuộc ở chỗ nào, dì làm thế nào để giúp được con?” Mẹ Doãn cũng không nghĩ ra cách, đành đem vấn đề này đẩy cho Trần Tuyết Lệ.
“Con cũng không rõ lám, nhưng mà thật sự rất thích anh Triệt, nếu có thể ở cùng anh ấy con đồng ý làm bất kỳ chuyện gì.” Trần Tuyết Lệ ngẩng đầu


XtGem Forum catalog