Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.
tối và trưa đều ăn cùng một món, còn nữa….” Khương Sâm đưa bàn tay thon dài quơ quơ trước mặt Trần Hi.
“Tốt, không thành vấn đề. . . . . .” Trần Hi lập tức gật đầu đồng ý.
“Còn có điểm tâm nhất định phải làm buổi sáng, tôi muốn ăn kiểu tây, được rồi, tôi đi ngủ tiếp đây…” Khương Sâm ngáp mấy cái, đi tới cửa phòng ngủ còn quay đầu lại” Điểm tâm không cần quá phức tạp, chuẩn bị trong 30 phút là được rồi, thời gian buổi sáng đối với sinh viên là rất quý gia …”
Trần Hi trừng mắt, há to miệng, nhìn chằm chằm Khương Sâm như muốn biểu tình, cô thật muốn tìm một vật gì ném vào hắn, đập chết hắn thì mới hả dạ.
Trần Hi đã dự định là kêu Tiểu Hắc dừng xe xa trường học một chút, sau đó tự mình đi bộ vào. Tai tiếng ở trường học này nhanh như vũ bão, nên kiêng dè một chút thì tốt hơn.
Nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, xung quanh khuôn viên trường học đều có học sinh thu phòng, trừ khi cô chấp nhận chen lên trên xe bus, nếu khôbg chưa đến nửa giờ, cô đảm bảo mình không tìm được một lối đi bộ an toàn.
Huống chi, từ đầu đã bị theo dõi như vậy, càng tránh thì càng bị để ý hơn, nếu cô không ngừng xe ở kí túc xá trừờng học càng chứng minh cho mọi ngừời mình có vấn đề .
Tiểu Hắc trước sau như một lái xe vào cửa chính trường học, bình thường hắn cũng sẽ để Trần Hi xuống xe dưới lầu kí túc xá, nơi này dễ dàng quay đầu xe, cũng tiện cho Trần Hi lấy đồ dùng của mình.
Nhưng hôm nay hắn rõ ràng cảm thấy có chút kỳ quái, lúc Trần Hi xuống xe, những sinh viên qua lại không như trước đây mà cứ nhìn tới nhìn lui, lại còn nhằm họ chỉ trõ, có người còn lấy điện thoại di động ra chụp hình lại.
“Không có việc gì, những thứ này đều là chuyện nhỏ.” Trần Hi vỗ bả vai Hạ Kỳ an ủi, tỏ vẽ mình củng không quan tâm.
“Còn có. . . . . .” Hạ Kỳ ngập ngừng muốn nói .”Ta còn nói, cái tên thuộc hạ hay đi đón mi mới là một đôi với mi, n
hưng trên đễn đàn vẫn truyền tin mi bắt cá hai tay, đã vậy còn mắc bệnh HIV… ”
“À. . . . . . Không có việc gì. . . . . .Người khôn không tin vào tin đồn. . . . . .”
Trần Hi vốn cho những lời đồn này chỉ là chuyện nhảm… Cứ nghĩ để mặc bọn sinh viên này truyền tin đi, nhưng nghìn vạn lần cô không nghĩ tới, chuyện lại không đơn giản như vậy.
Khi đi học, cũng chỉ có mấy người bọn họ là ngồi cùng chỗ, những sinh viên còn lại đều tránh xa hết mức có thể.
Theo kinh nghiệm quá khứ, Trần Hi cảm thấy Hạ Kỳ với hai cô bạn trong phòng có gì đó không đúng, lôi kéo Hạ Kỳ hỏi một hồi, mới phát hiện thậm chí ngay cả ba người họ cũng bị xa lánh.
Họ bị nghi ngờ thân mật với nhau như vậy, lại còn ở cùng phòng ngủ. Rất có khả năng sẽ lây những bệnh khó nói. Thậm chí bạn trai của Tiểu Diễm còn có ý tốt “nhắc nhở” cô ngộ nhỡ bị bệnh gì, thì hắn nhất định sẽ chia tay. Mặc cho Tiểu Diễm nói thế nào, hắn cũng không tin, thế là Tiểu Diễm giận đến mức gây gỗ một trận rồi chia tay hắn.
Trần Hi chân chính hiểu được miệng lưỡi có thể giết chết người là như thế nào, cô chủ động thu thập đồ đạc của mình, cự tuyệt ý tốt của Hạ Kỳ và hai cô bạn cùng phòng.
Ngược lại Trần Hi càng muốn xem có thể xảy ra chuyện gì nữa, hiện tại cô dám xác định, sự việc còn phía sau chắc chắn sẽ không dừng ở đây.
Kiểu này không đơn giản chỉ là nhiều chuyện nói xấu nhau, càng không đơn thuần chỉ công kích mình cô, thậm chí còn nhắm vào những người bên cạnh cô.
Buổi trưa đến phòng ăn ăn cơm, không có một người nào ở quầy cơm đồng ý bán cơm cho cô, cái này lại càng kỳ quái, những người ở quầy cơm này, thậm chí còn không biết chữ mấy, làm sao có thể xem tin tức trên diễn đàn, sao có thể liếc mắt liền biết Trần Hi là người nào? Chẳng lẽ cô trở thành tôi phạm bị truy nã, có người mang hình ảnh đi phát tán nói mình bị HIV sao?
Không sao, Trần Hi nhịn, cô đến siêu thị mua đồ ăn vặt thay cơm trưa, cùng lắm ngày mai cô tự mình mang cơm theo ăn, tin chắc Khương Sâm không để ý cô ăn nhiều hơn một ít.
Trần Hi cầm túi đồ ăn vặt, tìm một cái ghế ở vị trí vắng vẽ nhất, nơi này buổi tối sẽ là nơi hẹn hò của các sinh viên, nhưng buổi trưa bình thường sẽ không có ai đến. Trần Hi thật đoán đúng, nhìn xung quanh chẳng có ai.
Thấy điện thoại rung trong túi, Trần Hi lấy ra nhìn một chút, là số điện thoại ở nhà gọi đến.
“À. . . . . . Mẹ. . . . . .”
“Tiểu Hi hả. . . . . . Con khỏe không?”
Nghe được giọng nói âm trầm của mẹ, Trần Hi cảm thấy vô cùng thân thiết, trước đây sau khi cô kết hôn năm thứ ba thì mẹ Trần bệnh mà qua đời, trong nhà mặc dù không thuộc dạng có tiền, nhưng gia đình luôn hòa thuận, Trần Hi cũng được ba mẹ cưng chiều từ nhỏ, nếu không thì ban đầu cô cũng không tùy hứng như vậy.
“Mẹ. . . . . . Con rất tốt… Mẹ và cha có khỏe không?” Gương mặt và giọng nói Trần Hi tự nhiên mềm mại hẳn.
“Mẹ và cha con cũng rất tốt, thật sự con không có việc gì?” Giọng nói mẹ Trần hơi run run, cô cảm thấy có gì đó không đúng.
“Không có chuyện gì đâu mẹ . . . . . .”
“Lão già. . . . . . ông làm gì đấy. . . . . .”
Trong điện thoại truyền đến âm thanh cãi v