Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342894

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2894 lượt.

ải những nữ cường trong các tiểu thuyết ngôn tình, lúc chiên cá do không tập trung, để nước dầu lẫn lộn, làm dầu sôi văng lên tay bỏng một mảng lơn.
Trần Hi đặt tay dưới vòi nước lạnh rửa qua, đi một vòng quanh phòng khách tìm cũng không thấy hộp thuốc y tế, định cắt một khoanh khoai tây mỏng, đem khoai tây đắp lên vị trí bị bỏng, cảm gi c n ng cũng sẽ giảm đi kh ng ít. Loại phương pháp này cũng rốt có tác dụng, cô nhớ khi còn bé mẹ từng dùng qua, sẽ không đau cũng không làm xẹo.
Vừa nghĩ tới cha mẹ mình, Trần Hi lại không khỏi thở dài một cái. Dù cô cho là mình không sợ hãi, nhưng cũng không thể không nghĩ đến tâm tình của cha mẹ mình.
“Á. . . . . .” Đúng là tai họa song hành, cắt khoai tây trị bỏng, lại không cẩn thận đem tay mình cắt. Trong nháy mắt máu theo vết dao chảy xuống.
“Đến đây với tôi” Khương Sâm nghiêng đầu đi vào phòng khách, hắn lấy hộp dụng cụ y tế từ trong góc tủ ra. Trần Hi nhớ kỹ, không trách được cô tìm cả nữa ngày cũng không tìm được, cái này bình thường đặt ở chổ đó đúng là không làm cô chú ý tới.
Hình như Khương Sâm rất biết xử lý vết thương, động tác của hắn rất lưu loát, không thể coi là dịu dàng nhưng cũng thuần thục như các cô y tá trong bệnh viện, sát trùng, bôi thuốc, băng bó, làm liền một mạch, Trần Hi cơ hồ không cảm giác đau đớn gì.
Cuối cùng, hắn còn thắt một cái nơ bướm nhỏ trên đầu ngón tay Trần Hi, nhìn có vẽ hơi thô một chút.
“Có thuốc trị bỏng không? Cho tôi một ít” Trần Hi lộ ra một cánh tay khác
“Cô tuổi con gì?” Khương Sâm lấy thuốc mỡ đưa cho Trần Hi.
“Hợi. . . . . .” Trần Hi chuyên tâm bôi thuốc cho mình, không chú ý đến Khương Sâm rõ ràng là đang châm chọc cô.
“Đứng lên thay quần áo.” Thấy Trần Hi bôi thuốc xong, Khương Sâm đứng lên, từ trên cao hạ mắt nhìn xuống cô.
“Làm gì?”
“Hôm nay đi ra ngoài ăn.”
“Món ăn cũng đã chuẩn bị rồi, rất nhanh sẽ xong thôi.”
“Bỏ hết, tôi ghét ăn máu heo” Khương Sâm lạnh lùng bỏ lại một câu, xoay người vào phòng ngủ của mình.
“Hôm nay làm gì có máu heo!” Trần Hi nhỏ giọng nói thầm. Cô ngẩng đầu lên nhìn về phía phòng của Khương Sâm
Khương Sâm lặp lại câu vừa rồi.
“Cô tuổi con gì?”
“Hợi. . . . . .”
Đáng chết, thì ra hắn châm chọc cô, người đàn ông này thật xấu xa.
Chỗ hai người ăn cơm là một nhà ăn kiểu Trung Quốc không lớn cũng không nhỏ gần nơi ở của Khương Sâm, cũng rất yên tĩnh. Trần Hi ngồi trên ghế dài, kiểu ngồi ăn đối diện với Khương Sâm thế này làm cô cảm thấy có chút khó chịu.
Các món ăn còn chưa ăn xong thì đã có món mới đem lên, điều này càng làm Trần Hi thêm không thoải mái. Ánh mắt cô nhìn xung quanh, hết nhìn các đồ bài trí trong phòng, lại nhìn thực khách xung quanh… dù sao không nhìn Khương Sâm là được. Người đàn ông này quá đẹp, cô lo lắng khoảng cách gần như vậy mà quan sát thì sẽ chảy máu mũi lần nữa.
Ngón tay Khương Sâm nhẹ nhẹ gõ trên mặt bàn, hắn nhìn chằm chằm hai má đang ửng đỏ của Trần Hi.
“Có chuyện gì muốn nói với tôi không?” Khương Sâm chủ động mở miệng.
“Ừ. . . . . . Không có.” Trần Hi nghiêng đầu sang nhìn về phía Khương Sâm, không phải ngay cả hắn cũng biết tin tức gì chứ, rất không có khả năng này!
“Vậy sao? Tiểu Hắc nói hôm nay tâm trạng cô không tốt”
“À, ha ha. . . . . .” Trần Hi cười gượng hai tiếng.
“Tin tưởng mình. . . . . . Oh. . . . . . Oh. . . . . .” Đây là Trần Hi mới vừa đổi chuông điện thoại di động, thấy Hạ Kỳ gọi tới, cô vội vàng nhấn nút trả lời.
“Không biết trường học bị trúng gió cái gì, tới kiểm tra phòng ngủ, còn có cái tên trưởng khoa học sinh Địa Trung Hải gì đó. Ta mới vừa nghe ngóng, ngoại trừ người của phòng ngủ chúng ta, những phòng khác cũng được thông báo rồi, tất cả mọi người đều đã trở lại. Bọn ta nói mi đi đến phòng tự học, lại không có mang điện thoại nên không liên lạc được, trước khi phòng ngủ đóng cửa nhất định mi phải trở về đó.
Hạ Kỳ nói đến đây thì ngừng một chút, tiếp tục nói “Sau đó, cái tên Địa Trung Hải kia còn nói, nếu như trước giờ đóng cửa mi còn không trở lại, trước mắt xét thấy biểu hiện của mi như vậy, trường học có thể phải tiến hành xử lý mi thôi học….”
Trần Hi nắm chặt điện thoại di động, cau mày, tình thế càng ngày càng phức tạp, người kia tựa hồ nhất định muốn cô phải ra khỏi trường học. Đây rốt cuộc là tại sao, dù là nghĩ muốn chửi bới hay làm nhục cô cũng không cần phải làm như vậy!
“Trần Hi. . . . . . Trần Hi. . . . . . Mi còn nghe không?” Âm lượng trong giọng nói Hạ Kỳ tựa hồ muốn xuyên qua điện thoại.
“Ừ, ta hiểu rồi.” Trần Hi sửng sốt đến xuất thần, cái tên Địa trung Hải kia bình thường đều không xuất hiện, hắn mà xuất hiện chính xác là không có chuyện tốt.
Sau khi cúp điện thoại, Trần Hi xem xét thời gian, bây giờ cách giờ đóng cửa còn không đến một giờ, mà từ trường học đến đây đi xe lại cần hơn một giờ, nếu như hiện tại thuê xe, tình hình thuận lợi thì miễn cưỡng cũng có thể về đúng giờ.
“Khương tiên sinh. . . . . .”
“Đừng nóng vội, ăn trước đã, tôi đưa cô đi” Khương Sâm lười biếng cười một cái “Tôi nghe hết rồi, một hồi tôi đưa cô đi, yê