Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342771
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2771 lượt.
ã.
“Mẹ. . . . . . Cha. . . . . . Thế nào. . . . . .”
“Tao làm sao lại sinh đứa con gái không có tiền đồ như mày” Giọng nói cha Trần truyền đến.
“Tiểu Hi đừng nghe cha con nói càn, không có chuyện gì đâu”. Lúc này đổi thành tiếng của mẹ Trần.
“Cái gì mà không có việc gì, còn bị cả bệnh đường sinh dục, lại bị người khác bao nuôi, Trần Gia cũng bị mày làm cho mất mặt” âm thanh cha Trần rất lớn, giống như là đang thét lên.
“Mẹ. . . . . . Rốt cuộc thế nào”
“Hôm nay có người gọi đến nhà, nói tình hình của con, còn hy vọng cha và mẹ làm tư tưởng cho con tự động xin nghỉ học…” Giọng nói mẹ Trần có chút nghẹn ngào. “Cha con chỉ là tức giận quá thôi, đừng trách ông ấy..”.
“Con . . . . . Mẹ. . . . . . Mẹ đừng nghe người khác nói bậy, không có chuyện như vậy đâu, căn bản là có người không vừa mắt con nên …”
“Tiểu Hi. . . . . .”
“Đưa điện thoại cho tôi. . . . . .” Lại đổi thành tiếng cha Trần, Trần Hi như nghe được tiếng hít thở nặng nề của ông.
“Mày…Mày còn tốt lành gì? Cha Trần dừng một chút “thà mày chết trong nhà còn hơn là chết ngoài đường…….”
“Lão già chết tiệt, ông nói điềm gỡ gì vậy, Tiểu Hi, đừng nghe lời cha con nói, con trở lại cũng tốt, cha mẹ cũng rất nhớ con”.
“Mẹ, mẹ và cha cứ yên tâm đi, con thật sự không có việc gì, chỉ là có người muốn hại con….” Trần Hi nắm chặt tay, cô cảm giác mình sắp không nhịn được, những đả kích đó, đối với cô bao nhiêu cũng không sao. Ngược lại cô còn xem đó như một trò vui. Nhưng để cho người trong nhà bị kéo theo mà làm to chuyện như vậy, điều này đã vượt ra phạm vi nhẫn nhịn của cô.
Chuyện này không thể nào là do trường học làm, có trường nào lại khuyên sinh viên nghỉ học, lẽ ra phải tìm nhân vật chính nói chuyện trước chứ. Có thể thấy người này tâm địa độc ác, rõ ràng là muốn gia đình cô cũng sống không được yên.
Trần Hi hít sâu một hơi, bây giờ tức giận nóng vội chính là mắc bẫy của bọn họ, phải nhẫn nại nữa, đối phó với những chuyện như vậy càng phải bình tĩnh.
Mặc mưa to gió lớn, lòng ta vẫn yên tĩnh như nước. Như vậy mới có thể làm cho người kia trở nên điên cuồng, chỉ có nóng nảy, mới có thể làm tình hình rối loạn .
Buổi chiều Trần Hi vẫn như cũ, mặt không đổi sắc xuất hiện trong phòng học, lần này cô tự động tìm một cái góc nhỏ , chuyên tâm nghe xong hai tiết học của giáo sư.
Bởi vì ngồi ở cuối cùng, ánh mắt của bao nhiêu người quay đầu lại , Trần Hi đều điềm tĩnh quan sát.
Trừ cúp cua , hiện tại Trần Hi khẳng định, ít nhất không phải quay đầu lại với những người này, bọn họ đều là một bộ dạng nhiều chuyện, trong đôi mắt thậm chí còn kèm theo một chút khinh bỉ.
Không rõ chân tướng nên dễ bị lôi kéo, thật ra phản ứng của bọn họ cũng là bình thường.
Là ai, rốt cuộc là ai, mà lại có mối thù lớn với mình như vậy?
Chẳng lẽ là cô ấy? Trần Hi lắc đầu một cái, Trương Nghiên không đến mức làm được những chuyện cao siêu như vậy. Dù là cô ấy, cũng không thể suy nghĩ kín kẽ đến thế. Họ đã từng quen biết, Trần Hi biết Trương Nghiên sẽ không đến mức này.
Trần Hi hoang mang trở lại phòng ngủ, cô tỉ mỉ thu dọn đồ đạc của mình, mặc dù không thể mang toàn bộ đến chỗ Khương Sâm, nhưng trước mắt cô cũng không định quay về nữa, trừ khi chuyện này được làm rõ ràng.
“Thật xin lỗi, đều là bọn ta gây họa.” Hạ Kỳ thấy rất áy náy, nếu cái quan hệ hữu nghị ngày đó mà Trần Hi không đi thì tốt, tất cả đều sẽ không xảy ra.
“Không liên quan gì bọn mi, là có người muốn nhằm vào ta, coi như không có chuyện này, cũng sẽ làm ra chuyện khác. Tiểu Diễm, thật xin lỗi vì chuyện của mi và bạn trai”.
“Xin lỗi cái gì, hiện tại hắn không tin tưởng ta, về sau làm sao có thể, ta còn muốn cảm ơn mi cho ta nhìn rõ bộ mặt của hắn.”
Cùng mấy cô bạn an ủi mấy câu, Trần Hi khéo léo từ chối họ đưa cô xuống lầu, một thân một mình mang theo túi đồ đi xuống.
Tiểu Hắc đã đợi dưới lầu, hắn nhìn thấy túi đồ của Trần Hi rõ ràng to hơn lúc sáng, chủ động nhận lấy bỏ vào cốp xe sau.
Hai người lên xe, Tiểu Hắc khởi động xe.
“Trần tiểu thư, cô thật không có việc gì chứ?” Sự nghi ngờ của Tiểu Hắc càng ngày càng lớn.
“Không có việc gì. . . . . . Chúng ta trở về thôi. . . . . .”
“Cô đi siêu thị rồi hả ?”
“À . . . . . . Đúng, chúng ta đi siêu thị trước.”
____________
Ở tiệm net ngoài sân trường, một cô gái đầu mang nón lưỡi trai, đang đọc topic hot trên diễn đàn, khóe miệng cong lên.
Xem hết tin tức mới nhất, cô đưa tay rút từ bao thuốc lá một điếu thuốc nhỏ giành cho phái nữ. Nhàn nhạt hít một hơi, phà ra những vòng khói trắng.
Xem ra đối thủ còn rất mạnh mẽ, chuyện đến vậy mà vẫn còn hoàn thành buổi học.
Doãn Triệt. . . . . . Doãn Triệt. . . . . . Sau khi trở về, phát hiện người mới của mình bị đồn đại thế này, xem anh sẽ như thế nào đây? Cô rất mong đợi đến ngày đó.
Có câu nói, phúc đến thì ít, khi họa đến lại dồn dập. Mặc kệ có ai tin hay không, nhưng Trần Hi tin.
Trần Hi vốn cho là mình sẽ không bị chuyện kia ảnh hưởng, nhưng dù sao cô cũng không ph