Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2763 lượt.
n tâm đừng gấp”
“Cái đó. . . . . .” Trần Hi còn muốn nói thêm, nhưng nhìn Khương Sâm đã cầm chén cơn trên bàn lên, bộ dạng ăn cơm rất tập trung, cô cũng bất đắc dĩ cầm chén của mình lên.
Trần Hi nhanh chóng ăn xong phần của mình, mà lúc này Khương Sâm chỉ vừa mới ăn chén thứ hai, tư thế còn rất tao nhã.
Đúng là lúc mình vội thì thời gian trôi qua rất nhanh, khi thấy cách giờ đóng cửa còn không đến nửa giờ, rốt cuộc Khương Sâm cũng ăn xong, gọi nhân viên phục vụ tính tiền, thời gian chỉ còn lại 20 phút.
Trần Hi hoàn toàn không còn ôm chút hy vọng gì, bả vai ũ rũ, đứng lên đi theo Khương Sâm, cô cảm thấy mình rất mệt moi. Vốn là chi muốn sau khi sống lại cách xa Doãn Triệt , trải qua một cuộc sống bình thường, hiện tại mong ước này tựa hồ cách cô ngày càng xa.
Sao trọng sinh một chút cũng không giống tiêu thuyết, người ta trọng sinh cũng không lại chịu liên tiếp đả kích như cô.
“Nhanh lên một chút không phải là gấp sao?” Khương Sâm nghiêng đầu nhìn hành động chậm chạp của Trần Hi.
Trần Hi đối với lời nói của Khương Sâm từ chối cho ý kiến, mới vừa rồi hắn còn rất thoải mái nhàn nhã , hiện tại lại lo đến sốt ruột.
Khương Sâm mở cửa xe thể thao vàng chói, muốn bao nhiêu nổi bật có bấy nhiêu nổi bật, xe này nghe nói đồ trang trí bên trong đều là của Hermes..
Có lúc Trần Hi nghĩ, xe thể thao tốc độ như vậy để làm gì, lúc chạy cũng phải tuân thủ qui định giao thông như xe thường thôi. Qui định chạy tốc độ 40 thì cũng không thể chạy đến 50.
“Thắt dây an toàn vào” Lúc Khương Sâm tự thắt dây an toàn cho mình cũng nhắc nhở Trần Hi một tiếng, nhìn bộ dạng hờ hững của cô, khóe miệng hắn cười cười, chân đạp ga mạnh một cái.
“Á. . . . . .” Trần Hi thét lên một tiếng , trong nháy mắt, xe vừa mới khởi động đã không thấy tung tích.
“Anh chậm chút đi, sẽ vi phạm giao thông đó” Trần Hi có cảm giác đang lướt trên mây, ngoan ngoãn thắt dây an toàn vào.
“Không sao, vẫn chưa đến tốc độ tối đa mà” Lời nói của Khương Sâm nghe như an ủi cô.
“Vậy bao nhiêu mới là tốc độ tối đa? ”
“Nơi này, ít nhất phải 200 trở lên .”
Thanh âm Khương Sâm nhẹ nhàng như gió. Trần Hi đột ngột có cảm giác trọng sinh lần nữa. Trời ơi, có ai nói cho hắn biết đây là đường cái cũng không phai là đường cao tốc đâu
“A. . . . . .” Mãi lo suy nghĩ, xe liền lách một cái vượt qua chiếc xe khác.
Ừ, Quả thật Khương Sấm tính toán vô cùng chính xác, lấy tốc độ 50, 60 mà đi thì cũng hơn một giờ mới đến được trường. Theo tốc độ 200 của hắn, đúng là không tới 20 phút đã đến.
Quá tốt, Khương Sâm dừng xe đúng thời gian qui định trước cửa phòng ngủ, màu vàng quả thật rất chói mắt, dưới ánh đèn nhìn có vẽ vô cùng cao ngạo.
Trần Hi ảo tưởng, mình sẽ giống như một cô công chúa kiêu ngạo, chậm rãi bước xuống từ siêu xe, đặt mình ở vị trí cao nhất, khiến những người làm hại mình phải nhìn theo, cảm nhận được mưu kế của họ một lần nữa thất bại.
Nhưng chỉ là ảo tưởng, vừa xuống xe, Trần Hi liền chạy đến bồn hoa bên cạnh, ói đến mật xanh, đem những thứ vừa ăn xong còn chưa tiêu hóa hết ói sạch. Đúng là cô ăn rất gấp, thậm chí có thể nhìn thấy cả miếng thịt gà vừa ăn lúc nãy, cô thật hoài nghi lúc đó mình làm sao mà nuốt được những thứ này xuống.
Gương mặt Khương Sâm hầm hầm, hắn đứng cách xa cô, tiếng thắng xe chói tai vừa rồi đã thành công làm cho tất cả cửa sổ phòng ngủ mở ra. Khương Sâm mới đúng là bộ dạng công chúa, dung nhan tuyệt mỹ của hắn dưới ánh trăng cùng ánh đèn phòng ngủ hòa lẫn vô cùng sinh động rực rỡ, giống như thiên sứ dưới phàm trần, tiếng huýt sáo của các cô gái vang lên ầm ĩ.
“Em là Trần Hi?” Thấy cục diện hỗn loạn, Địa Trung Hải đi tới trước mặt Trần Hi. “Còn ra thể thống gì, nhìn dáng vẻ của em xem có giống sinh viên không? Không cần nói, ngày mai đến văn phòng học sinh làm thủ tục thôi”.
“Thầy. . . . . .” Trần Hi lấy mu bàn tay lau khóe miệng một cái, trong miệng tràn đầy mùi vị nôn mửa, cô cũng không chú ý trên mặt có dính gì hay không, nhếch miệng lộ ra nụ cười lấy lòng. “Em cũng đã trở về rồi, cũng không định là qua đêm ở ngoài không tuân theo qui định của ký túc xá”.
Địa Trung Hải ghét bỏ lui về sau một bước.”Em nói hay lắm, tôi vốn là còn chưa tin những lời đồn đại kia, hiện tại như vậy em còn giải thích cái gì. Không cần nói nữa, mai đến làm thủ tục.”
“Làm thủ tục gì” Khương Sâm khoanh tay đứng phía sau Địa Trung Hải xen vào một câu.
“Nghỉ học. . . . . .” Địa Trung Hải nghiêng đầu đáp lại.
Khương Sâm cười vô cùng quyến rũ, lấy điện thoại di động ra.
“À.. hiệu trưởng Trương, tôi là Khương Sâm, tôi muốn ông giải thích cho tôi việc qui định trường học khuyên sinh viên thôi học là thế nào, tôi đang ở ký túc xá trường của ông đây, làm phiền ông đến đây một chuyến”.
Ngày nay người có tiền càng nhiều, người đi xe hơi cũng không ít, người đi xe hơi thể thao lại càng không thiếu, nhưng chưa có ai lái xe thể thao ở nơi này nửa đêm điều hiệu trưởng tới được.
Địa Trung Hải rõ ràng có chút không tin tưởng, ra dá