Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2801 lượt.
g tượng.
“Tiểu Hắc, Khương tiên sinh đây là muốn làm gì?”
“Đến bữa tiệc.” Tiểu Hắc nói xong cũng như chưa nói, trang điểm cho buổi tối không đi tiệc thì để làm gì.
“Của người nào?”
“Không biết, Khương tiên sinh chưa nói.”
Trần Hi nghĩ nếu đúng là đi dự sinh nhật của Doãn Triệt, thì quả thật là ông trời muốn cô chết lần nữa rồi.
“Tiểu Hắc, anh rất hiểu rõ ông chủ mình, anh đoán xem nếu như tôi không đi, sẽ như thế nào?”. Lớp trang điểm trên mặt Trần Hi gần như đã hoàn thành, cô nháy nháy mắt, dáng vẽ có chút mị hoặc.
“Không đi?” Ánh mắt Tiểu Hắc nhìn qua tấm lụa mỏng , đáp án rõ ràng rồi, cô cũng không cần câu trả lời của hắn nữa.
Đúng là tránh được hòa thượng cũng không thoát khỏi chùa, Trần Hi cảm thấy câu nói này diễn tả rất đúng hoàn cảnh của mình bây giờ. Cô bắt đầu suy nghĩ có nên hay không nói rõ với Khương Sâm những ân oán của mình và Doãn Triệt, mặc dù là khó mở miệng, nhưng so với để hắn tận mắt nhìn thấy còn tốt hơn.
Cô cự tuyệt Doãn triệt, rồi lại cùng đi với Khương Sâm, suy nghĩ đến chuyện này cô cảm thấy có một luồng khí lạnh từ trong người dần dần lan ra……
@@@@
Doãn gia là một đại gia tộc ở thành phố này, từ năm giờ đã liên tục có người cầm thiệp mời ra ra vào vào.
Nếu đến trễ thà rằng không đi, mọi người hình như đều hiểu đạo lý này. Được Doãn gia mời là một vinh dự rất lớn, sẽ không ai ngây ngốc lãng phí vô ích cái cơ hội tốt này, khoảng năm giờ rưỡi, tất cả mọi người hầu như đã đến đông đủ.
Điều này làm Doãn Triệt không thể không xuống sớm nửa giờ để tiếp khách, cả phòng đầy những cô gái trang điểm lộng lẫy khiến Doãn Triệt sợ hãi than với năng lực kêu gọi của mẹ mình. Nhìn xem không giống như tiệc sinh nhật mà giống lễ hội xem mắt hơn.
Doãn Triệt hôm nay mặc một cái áo kiểu Tôn Trung Sơn, dáng người vốn cao lớn của hắn nhìn vào càng có khí thế bức người. Kiểu áo này thiết kế cũng tăng thêm mấy phần nho nhã. Doãn Triệt cũng không có cài hai cút áo trên cùng, vừa vặn phù hợp với tuổi của hắn, nhưng không nhiều cũng ít làm người ta có chút cảm giác ngông cuồng.
“Anh Triệt. . . . . .” Là tiếng của Trần Tuyết Lệ, hôm nay cô mặc chiếc váy công chúa cùng màu với Doãn Triệt, trên mặt trang điểm nhẹ nhàng, nụ cười tràn đầy hoạt bát dí dỏm, chợt nhìn giống như một cô nữ sinh nhỏ đáng yêu.
Doãn Triệt cùng mẹ Doãn liếc nhìn nhau như mật báo, ở đây ngoài bản thân mình ra cũng không có ai khác. Rất may mắn cho Doãn Triệt là mẹ Doãn cũng đủ sáng suốt không bị bề ngoài của Trần Tuyết Lệ lừa gạt, mà là cho hắn rất nhiều cơ hội lựa chọn, căn phòng đông đúc phụ nữ như vậy chính là minh chứng tốt nhất. Chỉ là mẹ Doãn có tính khoa trương không thể thay đổi.
“Mẹ, mẹ không thấy như vậy là nhiều quá sao?” Doãn Triệt hướng Trần Tuyết Lệ cười cười, rồi đi đến gần mẹ hắn, ở bên tai bả nói nhỏ một câu.
“Đừng quên hôm nay còn có cậu của con, mẹ nghĩ cho hai người nhiều cơ hội xem mắt một chút, nếu là chọn không trúng người này liền đổi người khác tới.”
“Vậy nếu như con với cậu đồng thời chọn một người thì phải làm sao?” Doãn Triệt nhớ lại hình như chưa nói với mẹ hắn tối nay ông cậu này của mình có mang bạn gái đến, không nhịn được đùa giỡn với mẹ hắn.
“Đồng thời thích một người?” mẹ Doãn tựa hồ vẫn đang tự hỏi về vấn đề này, vẻ mặt rối rắm của bà làm Doãn Triệt không khỏi buồn cười, mẹ mình thật đúng là thật thà, bà cũng không buồn suy nghĩ chuyện này căn bản là không thể xảy ra.
“Được rồi, mẹ, cậu của con hôm nay có dẫn người tới, chắc là cũng sắp đến rồi.” Doãn Triệt vừa dứt lời, ngoải cửa liền xôn xao, thật đúng là nhắc tào tháo, tào tháo đến.
Nghe tiếng xôn xao của Khương Sân từ cửa, Dõan Triệt cùng mẹ Dõan hướng về phía cửa định đi tới.
Vào lúc thấy được người bước vào, tay Doãn Triệt chợt bóp chặt lại.
“Đứa con này, làm đau mẹ rồi, thấy cậu của con mang bạn gái đến cũng heng phấn đến vậy sao?” Lời mẹ Doãn làm Doãn Triệt sực tỉnh buông lỏng tay, hắn cho hai tay vào túi quần, không ai nhìn thấy được, hai tay hắn nắm chặt quả đấm đến nỗi lộ cả gân xanh, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau nhói, nhưng cũng không đau như cảm giac phẫn nộ của hắn lúc nay.
Được….. Tốt lắm…. Doãn Triệt cảm thấy chưa bao giờ hắn tức giận đến thế, hắn muốn mời cô gái này là vì muốn giới thiệu cho người đàn ông kia biết. Mà người đàn ông đó không ai khác chính là ông cậu nhỏ này của hắn. Xem ra bây giờ hắn bị châm chọc đến cỡ nào, chỉ còn thiếu điều chưa ngẩng mặt lên trời mà cười lớn nữa thôi.
Được….tốt lắm…quả thật là rất tốt, đây chính là lý do cô ấy tránh né mình sao? Là vì cô muốn theo cậu của hắn sao? cũng không trách được dù sao cậu hắn dáng dấp xuất chúng đến thế!
“Hai người quen nhau sao?” Khương Sâm ra vẽ rất kinh ngạc.
Trần Hi còn chưa kịp mở miệng, Doãn Triệt đã ngắt lời cô nói trước: ” trợ lý Trần là trợ lý đặc biệt tài giỏi của con, sao con lại không biết được, chỉ là hôm nay cô ấy quá xinh đẹp, nên nhất thời không nhận ra thôi”. Mấy chữ “trợ lý đặc biệt” trong lời nói của Dõan