Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2790 lượt.
Hi tin chắc không có nơi nào an toàn hơn so với trong nhà của Khương Sâm, cô quyết định cả ngày nhốt mình trong nhà.
Nhất cử nhất động của Trần Hi đều không qua mắt được Khương Sâm, hắn cũng không hỏi gì nhiều. Buổi sáng cũng như thường ngày ăn qua điểm tâm, trở về phòng ngủ thẳng giấc đến buổi trưa, sau đó dậy ăn cơm trưa rồi theo lệ thường ra khỏi nhà.
Trần Hi cho rằng mình đã suy nghĩ rất chu đáo, sinh nhật của Doãn Triệt là hôm nay, chỉ cần hôm nay cô không xuất hiện ở trường học, như vậy Doãn triệt sẽ không tìm được cô, hắn không tìm được thì cô cũng không cần phải tham gia bữa tiệc.
Sau khi cẩn thận đọc tin nhắn, Trần Hi bắt đầu phân tích hàm nghĩa của Doãn Triệt, xem ra hình như hắn không có tức giận, có lẽ hắn muốn dựa vào đàm phán để giải quyết vấn đề, nhìn lại chính mình cũng không còn lựa chọn nào khác mà không cùng hắn đàm phán, cô cũng không thể cứ như vậy trốn tránh hắn được trong suốt khóa học.
Phân tích tất cả xong, Trần Hi lại tắt điện thoại, đã kiên trì hơn nửa ngày cô cũng không muốn thất bại trong gang tấc, bữa tiệc sáu giờ mới bắt đầu, phải biết là trước đó chuyện gì Doãn Triệt cũng có khả năng làm được.
Thời gian thật là kỳ diệu, lúc bạn mong nó trôi qua nhanh một chút, thì nó sẽ qua rất chậm, khi bạn mong thời gian trôi chậm thì nó lại trở nên vô cùng ngắn ngủi.
Thời gian hôm nay mà nói với Trần Hi là khá dài, cô nhìn xem đồng hồ, mới có bốn giờ chiều. Cô bắt đầu suy tính có nên chuẩn bị trước cơm tối cho Khương Sâm hay không, có việc gì đó để làm luôn làm cho lòng người ta bớt hoang mang đi.
Có tiếng mở cửa nhẹ nhàng, lôi cuốn sự chú ý của Trần Hi, cô nghiêng đầu nhìn về phía cửa, là Tiểu Hắc, hắn còn dẫn theo mấy người đi vào, trong tay mỗi người còn cầm không ít đồ.
Trần Hi trong lòng âm thầm vui mừng, nhiều người là tốt nhất, nhiều người thì nấu ăn sẽ phải nhiều, nấu ăn nhiều, thì thời gian chuẩn bị sẽ phải dài, rốt cuộc cô cũng có chuyện làm rồi.
“Chính là cô ấy sao?” Một người đàn ông dẫn đầu mở miệng.
Tiểu Hắc gật đầu.
Người đàn ông đi vòng quanh Trần Hi một vòng, thái độ nhìn không ra là hài lòng hay không, tóm lại ánh mắt hắn tựa hồ đang quan sát những cổ vật.
Trần Hi khẽ cau mày, chuyện này có vẽ không bình thường , cô ngửi thấy một luồng khí quen thuộc, mặc dù rất lâu rồi nhưng cô vẫn cảm giác được, hình như đã từng gặp qua những người này.
“A. . . . . .” Trần Hi sợ hãi than ra tiếng.”Tiểu Hắc tôi đi mua thức ăn, nhiều người như vậy, trong tủ lạnh không đủ đồ dùng.” Trần Hi nghĩ tự lừa dối có thể vượt qua, những người này nồng đậm mùi son phấn rõ ràng là đến trang điểm, hơn nữa những hộp to nhỏ kia được đóng gói kỹ càng, chẵng lẽ là lễ phục sao!
Cuộc sống của một thiếu phu nhân đã cách xa cô quá lâu, lâu đến nỗi cô tưởng chừng mình đã quên mất.
Đáng tiếc Trần Hi quên một chuyện rất quan trọng, đối với những vị khách không mời này mà nói, tối nay cô chính là nguồn sống của họ. Chỉ cần Khương Sâm hài lòng, lấy được tiền thù lao cũng đủ cho bọn họ ăn no một thời gian dài.
Những người này cũng thuộc dạng thân kinh bách chiến, dạng khách nào mà họ chưa gặp qua, từ những phu nhân quý phái chủ động phối hợp cho đến kiểu chống cự như cô.
Chính vì vậy lúc này, ngoại trừ những thợ trang điểm chuyên nghiệp, họ còn chuẩn bị sẵn những tên vệ sĩ cao to, nếu cô bỏ chạy thì ai sẽ trả tiền cho bọn hắn đây.
Cả đám bổ nhào theo cô về phía trước, lôi lôi kéo kéo, cuối cùng cũng ấn được Trần Hi ngồi lên ghế sofa.
Tiểu Hắc vẻ mặt kinh ngạc không ngờ những người này lại thành thạo kỹ năng như vậy, bọn họ lưu loát điều khiển người trong tay, khiến Tiểu Hắc bình thường nhận mình là vệ sĩ chuyên nghiệp c
ũng có chút xấu hổ.
“Muốn dùng dây sao?” Tiểu Hắc ma xui quỹ khiến thế nào lại thốt lên.
“Cô cần sao?” Thợ trang điểm trực tiếp hường Trần Hi hỏi, thấy cô không mở miệng, trợ lý bên cạnh lấy ra một dây lụa màu trắng mềm mại. “Chúng ta dùng cái này cho có vẽ tao nhã”.
“Không cần, tôi phối hợp.” Trần Hi lắc đầu một cái, thầm than trong lòng, không ngoan ngoãn cũng không được.
Đã từng làm qua thiếu phu nhân sang trọng, Trần Hi đối với quá trình trang điểm này nắm rất kỹ, giai đoạn nào cần làm cái gì cô đều rất phối hợp, điều này cũng làm thợ trang điểm vô cùng hài lòng, bọn họ phiền nhất là đối mặt những người cái gì cũng không hiểu mà cứ ra vẽ chỉ chỉ trỏ trỏ.
Mặc dù chỉ có một mục đích là nhận tiền và hóa trang, nhưng để trang điểm thành hình dáng gì hoàn toàn phụ thuộc vào bàn tay của những thợ trang điểm. Bọn họ có thể làm cho bạn xấu đến không ai nhận ra hay xinh đẹp làm cho người khác phải kinh ngạc. Tất cả đều dựa vào tâm tình của bọn họ.
Khương Sâm dùng bảng giá tốt nhất làm cho tâm tình họ vô cùng vui vẽ, Trần Hi lại trước sau phối hợp càng làm họ hài lòng.
Trần Hi bây giờ tựa như một cái kén sắp hóa bướm, từng chút từng chút dần dần hiện ra.
Thừa dịp làm tóc nhàn nhã, Trần Hi suy nghĩ đến việc an bài của Khương Sâm vô cùng tò mò, thời gian sao lại trùng hợp như vậy, chỉ cầu mong ngàn vạn lần đừng như cô tưởn