Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2785 lượt.

Hi tự an ủi chỉ do rãnh rỗi có chút nhàm chán nên suy nghĩ vớ vẩn. Hiện tại điều cô cần nhất không phải là được nhàn rỗi, mà muốn cho mình bận rộn hơn, tiết kiệm bớt những suy nghĩ linh tinh trong đầu.
Nghĩ tới đây, cô lấy bao thư Hạ Kỳ đưa từ trong túi ra, trên bao thư có viết mấy chữ, chính là bút tích của Doãn Triệt.
Trần Hi vuốt vuốt tay trên bao thư một hồi, do dự giống như đang cầm trên tay chiếc hộp Pandora không biết có nên mở ra không. Cuối cùng, cô hít sâu một hơi, ngồi ngay ngắn lại, cắn răng một cái, vang lên tiếng bao thư bị xé rách. (Trong thần thoại Hy Lạp, sự tích về chiếc hộp Pandora kì bí đã để lại cho nhân gian những điều thú vị và hấp dẫn. Theo truyền thuyết, đó là một chiếc hộp mà các vị thần trên đỉnh núi Olympus đã tặng cho nàng Pandora – người phụ nữ đầu tiên đến thế giới loài người. Nàng Pandora đã được các vị thần dặn kĩ rằng không được mở chiếc hộp đó ra. Nhưng với sự tò mò cua mình, Pandora đã mở chiếc hộp ra và tất cả những gì trong chiếc hộp kì bí đó đã khiến cho tất cả những điều bất hạnh tràn ngập khắp thế gian: thiên tai, bệnh tật, chiến tranh… và chiếc hộp chỉ còn sót lại một chút ” hy vọng” mang tên Pandora cho loài người để có thể tiếp tục sống.)
Bên trong là một thiếp mời màu đỏ tươi, đại ý là Doãn Triệt muốn mời cô tham gia tiệc sinh nhật của hắn.
Tiệc sinh nhật ư? Trần Hi cảm thấy trừ khi đầu mình bị úng nước, nếu không cô sẽ tuyệt
đối không tham gia bữa tiệc này.
Có tiếng mở cửa nhẹ nhàng, chắc chắn là Khương Sâm đã trở về.
Trần Hi có chút bối rối đem cất thiệp mời vào bao thư lại vào túi, bây giờ cô còn chưa chuẩn bị tư tưởng để giải thích mối quan hệ của mình với Doãn Triệt.
Trần Hi mờ ám lén liếc mắt nhìn Khương Sâm, hắn cầm áo khoác treo lên giá, đổi giày trực tiếp đi tới trước mặt cô ngồi xuống.
“Tối nay ăn món gì?”
“Cơm trộn.”
“Có để phần tôi không?”
Trần Hi ngẩng đầu nhìn về phía Khương Sâm, cô cảm thấy trong đôi mắt hắn hôm nay có gì đó rất khó nói, hôm nay hắn quá bình thường, nhưng ngược lại hắn càng bình thường đối với cô chính là bất thường.
“Cơm trộn không thể để lâu, anh vẫn chưa ăn?”
“Ăn rồi, nhưng ăn bên ngoài không được thoại mái như trong nhà, về nhà cảm thấy dạ dày có chút đói.” Khương Sâm tựa vào ghế sofa, vẽ mặt lười biếng tựa như một con mèo Ba Tư chậm chạp. Lời nói của hắn nghe qua như trần thuật một sự việc bình thường, nhưng không hiểu sao Trần Hi cảm giác trong đó có phần nũng nịu.
“Anh muốn ăn món gì, tôi làm sẽ nhanh thôi, nhưng không thể quá phức táp, đã trễ rồi.”
“Vậy thì trộn cơm đi.”
“Cơm này vừa mới nấu tối nay, nếu anh không chê, tôi không nấu thêm nữa có được không?”
“Được.”
Khương Sâm hôm nay nói chuyện rất ôn hòa, hắn như vậy càng không bình thường. Trần Hi quái dị đưa mắt nhìn hắn một cái, thấy vậy Khương Sâm nhìn cô mỉm cười.
Trần Hi cảm giác tim mình nhảy lỡ mất một nhịp, vội vàng mở to mắt nhìn sang hướng khác.
“Tôi đi làm cơm.” Trần Hi nói xong vội vã đi vào bếp, Khương Sâm nhìn theo bóng lưng cô đã khuất, đưa tay lấy thiệp mời từ trong túi cô còn chưa kịp kéo lại ra xem. Quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn, cô cũng được mời, tối mai nhất định sẽ vô cùng thú vị.
Sau khi xem xong, Khương Sâm đem thiệp mời cất lại vào trong túi, vị trí hoàn toàn trùng khớp giống như lúc đầu.
“Tới đây ăn đi.” Trần Hi đứng ở bàn ăn kêu to một tiếng.
“Được . . . . .” Khương Sâm đứng dậy đi tới bên cạnh bàn ăn, “Giúp tôi trộn một chút.”
Trần Hi nghe lời dùng cái muỗng đem cơm cùng đồ ăn trong chén tỉ mỉ trộn đều, nét mặt cô rất chăm chú, chẳng mấy chốc, cơm cùng đồ ăn được tương ớt bao bọc vô cùng đẹp mắt.
Khương Sâm cầm muỗng cơm lên ăn, mùi vị vừa cay vừa mặn rất ngon. Trần Hi như thường ngày ngồi trên sofa xem tivi, chỉ chờ hắn ăn xong thì kêu cô đến dọn dẹp bát đĩa.
Khương Sâm hơi nhíu mày, hắn đang suy nghĩ một vấn đề, vấn đề này thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng cũng rất phức tạp.
Làm đơn giản hóa mối quan hệ phức tạp, hay sẽ làm phức tạp hóa mối quan hệ đơn giản, tất cả đều trông chờ vào quyết định tối nay của hắn.
Phức tạp thì nhất định sẽ có người bị tổn thương, nhưng đơn giản thì không phải là kết quả mà hắn muốn nhìn thấy.
Hả? Đột nhiên Khương Sâm lắc đầu cười, bắt đầu từ khi nào mà hắn phải đắn đo về quyết định của mình. Không phải kết quả mới là quan trọng nhất sao?






Người ta thường nói, trên đời này không có việc gì là khó, sự thật có phải như vậy chăng? Trần Hi cứ mặc kệ dễ hay khó, dù sao hôm nay cô tuyệt đối cứ trốn học trước đã.
Luôn luôn là sinh viên xuất sắc, kể từ khi trọng sinh Trần Hi không bỏ sót buổi học nào. Nhưng không phải là phải có một chút thiếu sót mới gọi là hoàn mỹ sao, cô quyết định hôm nay thực hành đạo lý đó.
Cho nên Trần Hi siêng năng xưa nay, hôm nay quyết định trốn học một ngày. Buổi sáng cô gửi tin nhắn thông báo cho Hạ Kỳ biết hôm nay mình sẽ không đến trường, nếu không có việc gì gấp thì đừng tìm mình, sau đó liền tắt điện thoại di động đi. Trần